Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một khi người ta đã có thứ gì đó muốn bảo vệ thì những chuyện khác dường như đều là mấy hạt bụi bay lơ lửng giữa không trung, có cũng được mà không có cũng không sao.

“Đúng rồi ba.”

Thời Hữu ngẩng đầu nghi hoặc nhìn anh.

Thời Thác nhấp một ngụm rượu, cảm giác cay nồng truyền đến, giọng anh có chút khàn, “Hồi trước ba nói 18 tuổi sẽ tặng cho con một món quà lớn, vậy thì chờ con tốt nghiệp cấp 3 rồi ba tặng con có được không?”

Thời Hữu ngừng lại một hồi lâu.

Chuyện này hình như ông đã hứa khi Thời Thác còn nhỏ.

Không ngờ đứa nhỏ này lại nhớ lâu như vậy.

“Được, con muốn cái gì?”

“Mua xe hơi đi ạ, có thể chạy ở đường cao tốc.”

*****************************

Sau khi Thời Thác lái xe đi, nước mắt vẫn còn đọng lại quanh hốc mắt Đào Đào.

Chờ đến lúc chiếc xem SUV màu xám bạc biến mất ở trong tầm mắt, cô cuối cùng cũng không nhịn được nữa, từng giọt nước mắt cứ như từng viên hạt châu rơi xuống.

Cô gái nhỏ gầy yếu đứng dưới ánh mặt trời của tháng chín, trên trán bị sự nóng bức mà ướt đẫm mồ hôi, gương mặt cũng ướt đi một mảnh.

Không sao cả.

Tất cả đều sẽ ổn thôi.

A Thác rất nhanh sẽ trở về với cô.

Cuộc sống cô lại trở về như bình thường.

Mỗi ngày Đào Đào đều rời giường, đi học, ăn cơm, học bù rồi tan học về nhà.

Chỉ có mỗi buổi tối, đến giờ ngủ cô đều ôm sách giáo khoa đi lên căn hộ trên lầu của Thời Thác.

Nơi này vẫn không thay đổi gì mấy, quần áo, đồ dùng tắm rửa tất cả đều còn ở đây.

Tuy nhiên khi nói chuyện bên cạnh không còn tiếng bút vẽ sàn sạt nữa, Đào Đào cảm thấy trái tim mình đã bị anh đem đi theo.

Điều đáng sợ nhất đó chính là thói quen ỷ lại.

Có thể nói một năm nay cô đã quen có anh bên cạnh.

Chờ anh tan học, chờ anh đến bên mình, cùng anh ăn cơm, ôm anh ngủ.

Thỉnh thoảng đi qua lớp 609 ở lầu một Đào Đào đứng ngay ở cửa nhìn chăm chú vào những người trong kia, nhìn tấm giấy biến mất ở cửa sổ bàn học, mũi cô bỗng ê ẩm khó hiểu.

Có thể là vì các cuộc thi thử quá nhiều, bài thi làm không xong, đọc sách cũng không xong, từ từ Đào Đào cũng bắt đầu dần dần tiếp nhận việc Thời Thác xa cô đi đến Hàng Xuyên học.

Tháng 9, tháng 10, tháng 11, hầu như mỗi thứ sáu nào Thời Thác cũng lái xe trở về.

Chạy tới 3 tiếng đồng hồ.

Cuối tuần ở cùng với cô hai ngày, hoặc là tối chủ nhật hoặc là sáng thứ hai anh sẽ quay lại trường học.

Bởi vì cuối tuần muốn ở bên cạnh Đào Đào nên các buổi tụ tập và hoạt động của đại học đều được Thời Thác từ chối.

Anh không tham gia bất kì câu lạc bộ nào, anh cũng không tham gia hội học sinh, ngay cả ban cán bộ cũng vậy.

Có mấy lần, anh còn không tham gia cuộc họp lớp.

Đào Đào có đề cập chuyện này với anh vài lần nhưng Thời Thác chỉ dỗ dành cô và nói rằng những hoạt động đó không thú vị gì cả, nó quá lãng phí thời gian, với lại anh cũng không muốn kết giao thêm bạn bè.

Những lúc đó Đào Đào cũng chỉ nhìn vào đôi mắt anh, nhìn chằm chằm vào gương mặt gầy gò của anh cắn môi dưới không nói lời nào.

Tuy cô không nói lời nào nhưng hốc mắt vẫn đỏ.

Hoá ra Thời Thác đã hi sinh tất cả thời gian của mình.

Cô dường như không làm gì nhiều cho anh.

Lúc bị phát hiệnThời Thác đã che chắn đứng trước người và cô chào hỏi Thẩm Dương. Cô lo lắng nhiều thứ vậy mà anh đã xử lý tốt tất cả mọi thứ giúp cô, anh giống như luôn đứng chắn ở trước người cô, biết giây tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì và sẽ giúp cô đem những chướng ngại vật trên đường đều đá văng đi, bảo vệ cô để cô có thể đi một cách thuận lợi.

Chính là hồi trước Đào Thanh cũng bảo vệ cô như vậy.

Nhưng cuối cùng, Đào Thanh cũng rời đi.

Đào Đào không biết Thời Thác sẽ ở bên cạnh cô bao lâu.

Có phải hay không anh cũng sẽ rời đi vào một ngày nào đó.

Để lại cô một mình.

Tuy nhiên chuyện này đều do cô suy nghĩ vu vơ chứ cô không dám mở miệng nói cho Thời Thác nghe.

Anh đã vất vả như thế không cần thiết vì loại chuyện nhỏ nhặt này mà làm phân tâm.

Tuần cuối của tháng 12, lớp 12 mở ra cuộc thi đầu tiên.

Thi vẽ và thi nghệ thuật các kiểu về cơ bản đều thi xong cả rồi, toàn bộ Nhất Trung đặc biệt khẩn trương, năm trước Đào Đào cũng không khẩn trương như vậy. Lớp 11 tuy việc học có áp lực lớn nhưng nó không đến mức khẩn trương đến ngủ không được như hiện tại.

Lúc theo Thời Thác đi thi cô cũng khẩn trương, còn Thời Thác tố chất tâm lý của anh tốt hơn cô nên anh không đến mức trằn trọc vào ban đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận