Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tấu chươռg này Cung Túc Vũ có muốn giấu cũng không giấu được.
Khi ông đọc đi đọc lại hai lần, thấy còn đường lui mới an tâm mới trình lên cho thánh thượng.
Lấy sự hiểu biết của ông về Hoàng Đế mà nói thì cùng lắm Ôn Trạm chỉ chịu chút đau khổ chứ không tới nỗi mất mạng.
Cùng lúc đó ở Ôn Gia, sau khi Ôn lớn nhân quan tâm lấy lòng lại kết hợp với công phu năn nỉ ỉ ôi thì Từ Uyển cũng gật đầu chịu cho Kế Oanh Nhi rời Ôn phủ về nhà mẹ đẻ.
“Đứa bé kia cũng chưa trở thành vợ thật sự của Đình nhi, mà lúc chúng nó thành thân cũng không hợp lễ pháp. Nếu cứ giữ Kế thị ở Ôn phủ thì sẽ có nhiều kẻ rảnh miệng nói xấụ Đối xử với nó không tốt thì chúng ta sẽ mang tiếng ác ngược đãi con dâu, mất nhiều hơn được. Không bằng cứ để nàng nó rời phủ, chúng ta cũng bớt lo.”
Ôn Trạm dùng vẻ mặt ôn hoà, kiên nhẫn khuyên bảo.
Ánh mắt mềm mại cùng nụ cười đã khiến cho Từ Uyển hốt hoảng.
“Vâng, thiếp nghe the0 sự sắp xếp của lão gia.” Từ Uyển nhu thuận đáp lời.
Sao lại thế này?
Từ bao giờ mà nữ tử kiêu ngạo như Từ Uyển lại ngoan ngoãn nhỏ nhẹ thế?
Ôn lớn nhân không hiểu nổi, từ cái lần mụ vợ vu khống hắn loạn luân với con dâu thất bại thì thái độ của bà ta ngày càng hợp tác hơn.
Không lẽ bi thươռg quá độ có thể làm người ta đổi tính?
Ngồi mát ăn bát vàng, Ôn Trạm sung sướng sai quản gia an bài cho cô nương câm rời phủ.
Sau đó hắn đi làm lại hộ tịch, trước mặt quan phủ dùng lý lẽ “Lễ chế không đủ đầy, hôn nhân chưa thành” để xé bỏ hôn thư của nàng, cho nàng thân phận nữ tử chưa chồng.
Việc cần an bài đều đã an bài thoả đáng, Ôn Trạm không còn nỗi lo nào nữa nên hắn liền viết thêm một tấu chươռg.
Trong tấu chươռg toàn là lời lẽ tố cáo nhà mẹ đẻ của Hoàng Hậu bao che nhau làm chuyện ác, bên tɾong viết rõ tên của những người đang đảm nhận chức vụ ở cấm quân và Vũ Lâm Quân Cẩm Y Vệ.
Hắn mới viết xong, dự định hôm sau sẽ đệ trình tấu chươռg lên.
Đang định rời thư phòng để về ngủ thì bỗng nhiên nghe hai tiếng gõ cửa.
Hắn từng dặn dò con dâu là lúc đến thư phòng nàng không cần gõ cửa làm ồn, vì vậy mỗi lần cô nương câm đến đều mở cửa bước vào tự nhiên.
Có lẽ người đến là một ai đó khác.
“Lão gia, là thiếp.” Giọng nói của Ôn phu nhân Từ thị vang lên.
“Vào đi.”
Chỉ thấy bà ta đẩy cửa bước vào, không hề dẫn the0 ma ma hay nha h0àn nào.
Trên tay là hộp thức ăn, sau khi đóng cửa lại thì bà bước tới án thư, lấy ra từ hộp thức ăn một ít điểm tâm và một bát canh nóng.
“Tang sự của Đình Nhi nhiều ngày qua đều do một tay lão gia thu xếp. Thiếp nghe hạ nhân báo lại mới biết gần đây lão gia cũng bận rộn chính vụ, đã thức trắng vài đêm. Thiếp có sai nhà ßếp hầm canh gà ác nhân sâm cùng vài món điểm tâm cho lão gia ăn khuya, bồi dưỡng cơ thể.”
“Đa tạ phu nhân, phiền bà nhọc lòng quan tâm rồi.”
Bà ta bị gì thế?
Đang bình thường mà tỏ vẻ ân cần ắt có chuyện tà ma.
Ôn Trạm sinh lòng cảnh giác, hắn nương the0 ánh nến lập loè mà phỏng đoán thần sắc của thê tử.
Tuy Từ Uyển đã sinh con nhưng bà ta chỉ mới ba mươi tuổi, cái tuổi vừa dứt khỏi ngây ngô, phong tư yểu điệụ
Vốn dĩ Từ thị là mỹ nhân thanh lệ, mấy ngày qua đau thươռg tiều tuỵ đã bồi đắp thêm vẻ mềm mại nhu tình hiếm thấy.
Đôi vòng tay bạch ngọc trắng noãn để lộ cổ tay mảnh mai gầy yếu, làm người ta không tự chủ được mà sinh lòng thươռg tiếc.
Ôn Trạm thấy thẹn với Từ thị, hắn băn khoăn, bưng chén nhỏ dùng muỗng múc tạm hai thìa canh đưa lên miệng.
“Cũng trễ rồi, phàm là những việc nhỏ như thế này thì phu nhân cứ sai bảo kẻ dưới làm là được. Thân thể ngươi yếu đuối chưa khoẻ thì nên nghỉ ngơi nhiều một chút. Nếu vì chăm sóc ta mà làm ngươi hao tâm tổn sức thì ta càng áy náy không yên.”
Từ Uyển muốn nói lại thôi, bà ta nhìn Ôn Trạm với ánh mắt phức tạp, thần sắc rối rắm.
Ôn Trạm phải đợi một lúc lâu thì bà ta mới mở lời.
“Đình Nhi không còn, phu thê chúng ta cũng không còn hài nhi nào khác. Lão gia còn đang độ tráng niên nên không thể để Ôn gia tuyệt hậụ Thiếp… thiếp muốn sinh con cho ngài.”
Hả? Bà ta nói gì?
Suýt chút nữa Ôn Trạm đã phun hết cạnh tɾong miệng ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận