Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi mấy người họ đi đến sân bóng rổ, trong sân đã có không ít người, cầu thủ ở trên sân làm nóng người, trên khán đài ngồi đầy học sinh đến để cổ vũ cho giáo sư trường mình, không cần đoán cũng biết, một nửa học sinh ở trong đó đều là đến để ngắm nhan sắc của giáo sư Tô.
Lục Tri Hạ đi sau anh rể, phát hiện khi anh rể xuất hiện ở đầu lối đi, học sinh ở trên khán đài đồng thời phát ra tiếng hoan hô, chiến trận lớn như vậy, người không biết còn tưởng rằng một ngôi sao NBA được hoan nghênh nào đó.
Tô Cảnh hình như đã quen với hoàn cảnh như vậy, anh không nhìn ai, thậm chí đầu cũng không thèm ngẩng lên, vẻ mặt lạnh nhạt, coi tất cả mọi người là không khí, trong mắt chỉ toàn là một mình em vợ. Anh dẫn em vợ đi đến hàng thứ hai, tìm được một vị trí ở gần giữa, sau khi bảo Lục Tri Hạ ngồi xuống thì giao hết điện thoại và chìa khóa xe, cùng với những vật dụng cần thiết của đàn ông như đồng hồ cho Lục Tri Hạ, bảo cô giúp anh bảo quản.
Sau đó anh lại đi đến bên sân lấy một bình nước khoáng từ chỗ nhân viên công tác đưa cho Lục Tri Hạ, dặn dò: “Ở đây ngoan ngoãn đợi anh chơi bóng xong.”
Lục Tri Hạ từ sau khi được anh rể dẫn vào sân, bị người ta nhìn nhiều, độ nóng bên tai từ đầu đến cuối đều không tan đi, có hơi không được tự nhiên, nhưng vẫn cười cười với anh rể, nói: “Anh cố lên!”
Tô Cảnh gật đầu với cô, quay người đi đến phòng thay quần áo ở phía sau.
Lục Tri Hạ ngồi ở vị trí, sắp xếp lại đồ đạc Tô Cảnh giao cho cô, để vào trong túi mình, lúc này, một người phụ nữ bên cạnh cô, nhìn có vẻ là người nhà giáo viên, cô ấy cười hỏi Lục Tri Hạ: “Cô là người nhà của giáo sư Tô??”
Lục Tri Hạ quay đầu nhìn cô ấy, mỉm cười, rồi lại gật đầu: “Đúng.”
Người phụ nói từ tận đáy lòng: “Hai người nhìn rất xứng đôi.”
Lục Tri Hạ ngây ra, tay vô thức sờ dây túi, lắc lắc đầu nói: “Không phải, cô hiểu nhầm rồi, anh ấy chỉ là anh rể của tôi.”
Người phụ nữ sững sờ, lập tức bật cười nói: “Xin lỗi, tôi hiểu nhầm rồi.”
Lục Tri Hạ lắc lắc đầu, cười nói: “Không sao.”
Tuy rằng trên mặt cô nở nụ cười, nhưng trong lòng vẫn còn một tia chua chát.
Tô Cảnh lên sân, làm tất cả mọi người trên khán đài đều kích động muốn chết, tiếng cổ vũ hết tiếng này lại đến tiếng khác, phần lớn mọi người đều đến vì Tô Cảnh.
Tô Cảnh chơi bóng rổ rất tốt, bóng truyền đến tay anh, chỉ cần có cơ hội ném vào rổ, anh đều sẽ ra tay, hơn nữa mỗi lần ra tay gần như đều trúng đích.
Trước đây Lục Tri Hạ không phải rất ham thích xem thi đấu bóng rổ, ngay cả quy tắc cũng không hiểu rõ, nhưng hôm nay anh rể lên sân, cô quả thực cảm thấy xúc động, xem vô cùng tập trung, thỉnh thoảng sẽ hoan hô gào thét với mọi người trên khán đài.
Sau một trận bóng, cổ họng Lục Tri Hạ đều khàn rồi.
Chiến đấu ở sân nhà, thắng trận đấu là đương nhiên, sau đó Tô Cảnh mời đồng nghiệp cùng đi tụ tập, nhưng Tô Cảnh từ chối, anh phải giành thời gian còn lại cho em vợ.
Lục Tri Hạ ôm đồ tùy thân của Tô Cảnh, đi cùng anh đến phòng thay quần ó, người trong đó đã đi gần hết, trong phòng vô cùng trống trải.
“Vừa nãy hét lớn như vậy, cổ họng cũng khàn rồi.” Anh không tán đồng lắm nói.
Lục Tri Hạ cười: “Bầu không khí tốt quá, em nhịn không được cũng hét theo.”
Lúc này Lục Tri Hạ ngồi ở trên ghế dài, ngửa đầu nhìn anh rể, anh rể bị nhìn mà trái tim phập phồng, mông vừa ngồi xuống, mặt đối mặt với cô, cũng không cho cô thời gian phản ứng, ghé qua hôn lên môi cô.
Từ buổi chiều khi nhìn thấy cô xuất hiện trong lớp học của mình, dáng vẻ ngoan ngoãn nghe giảng, anh đã luôn muốn làn chuyện này, muốn mạnh mẽ ôm cô, hôn cô, thao cô.
“Anh rể, liệu có người đến không?” Lục Tri Hạ có hơi lo lắng hỏi, suy cho cùng ở đây cũng là nơi công cộng.
“Vào giờ này, có lẽ đều đi ăn cơm rồi.” Tô Cảnh niết cằm cô, lại hôn sâu với cô, đầu lưỡi hai người dây dưa trêu đùa trong khoang miệng, một tay Tô Cảnh men theo vạt áo của cô, thành thạo chui vào trong, phủ lên bầu ngực cô nhẹ nhàng xoa bóp.
Thân thể của Lục Tri Hạ bây giờ đã bị dạy dỗ vô cùng thành thục, chỉ cần anh rể tùy tiện đυ.ng vào, cô đã bắt đầu ra nước, anh rể rất hiểu cô, vừa vuốt vẻ ngực lớn, vừa nói: “Phía dưới có phải đã ướt rồi không?”
Lục Tri Hạ thẹn thùng gật gật đầu, thành thật nói: “Vừa nãy nhìn anh chơi bóng, đã ướt rồi!”
Tô Cảnh phụt cười một tiếng, nói: “Tao thật!”
Cả người anh là mồ hôi nóng, hoóc-môn bùng nổ, vô hình câu dẫn cô: “Tiểu tao hóa, anh muốn thao em ở đây, có được không?”
Lục Tri Hạ từ khi nhìn anh đánh bóng đã bị câu mất hồn, đương nhiên anh nói gì cũng gật đầu.
Khi quần áo và áo ngực bị cởi ra, trên người Lục Tri Hạ nổi lên một tầng da gà, cô không tự chủ được nhấc tay lên chắn trước ngực mình, lại bị anh rể lấy ra: “Rất đẹp, đừng che.”
Ở trong một không gian tràn đầy hoóc-môn nam tính như thế này bị lộ ra nửa thân trên, quả thực quá dâʍ đãиɠ rồi, chỉ nghĩ như vậy, cô đã có thể cao trào.
Có điều anh rể không để cô bạo lộ quá lâu, mà ôm cô cùng đi vào phòng tắm.
Sau khi đi vào, váy của Lục Tri Hạ bị cởi ra, cả người hoàn toàn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, mà Tô Cảnh cởi người ta thành thế này lại không vội ăn luôn, chỉ ôm chặt cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của cô, vô cùng dịu dàng nói: “Anh yêu em, bà xã.”
Trái tim Lục Tri Hạ run rẩy, ngước mắt nhìn anh, trong mắt người đàn ông viết đầy sự chân thành và chuyên chú.
“Em thì sao?” Anh hỏi.
Lục Tri Hạ trốn trong lòng anh, môi hé ra, một hồi lâu mới nhỏ giọng nói như muỗi kêu: “Em cũng yêu anh, ông xã.”
Một giây sau, Tô Cảnh tách chân cô ra, hung hăng thao vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận