Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảnh tượng này thực sự kì quái không tưởng.

Chung Ý là một người có tính cách phân cực nghiêm trọng, vừa buông tuồng vừa độc địa, đã từng làm bao phen móc mỉa khiến Cố Khê Viễn phải ngờ vực cuộc sống, hận không thể cắn lưỡi tự tử quách cho xong.

Nhưng một khi Chung Ý bước vào chế độ làm việc, anh ta sẽ lập tức hóa thân thành một cỗ máy làm việc, anh ta làm mọi việc sạch sẽ và không bao giờ cẩu thả, nghiêm khắc mà quy củ, hiệu suất công việc cao đến mức làm người ta giận sôi gan.

Dù chỉ mới ba mươi, nhưng anh ta đã có thể xử lý gọn gàng việc làm ăn của hai nhà Chung Bạch.

Khác với Tống Đĩnh Ngôn, Chung Ý không phải không có hứng thú với phụ nữ, nhưng giải quyết nhu cầu sinh lý và yêu đương là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, bằng thân phận của anh, bất kể là vì sự phát triển tương lai của mình hay là vì vâng lời cụ Bạch, sau này tất sẽ bước lên con đường kết hôn thương mại.

Thế nên với anh ta, chơi là chơi, không nhất thiết phải dính đến tình cảm.

Gặp dịp thì chơi, anh ta nắm chuẩn hơn bất kì ai khác.

Với loại người sáng rõ như gương giống anh ta, đã sớm hờ hững với tất thảy, cũng chính vì thế, chẳng trách Cố Khê Viễn sẽ kinh ngạc khi một người như vậy bộc lộ cảm xúc khác thường.

Chung Ý cao gần 1m85, nhờ tập thể hình quanh năm nên cuồn cuộn cơ bắp rắn rỏi. Anh ta chẳng mấy để tâm tới chuyện ăn mặc, một năm bốn mùa tương nguyên cả cây đen, mặt mày rắn rỏi, mắt to mày rậm, hai mắt có hồn, khóe môi hơi trễ, mang lại cảm giác uy nghiêm đầy áp lực.

Cố Khê Viễn vô cùng không thích đứng chung một chỗ với Chung Ý, chỉ hơn kém nhau có mấy xen-ti-mét nhưng hễ Chung Ý cúi đầu là anh ta lại có cảm giác như thằng cha này đang nhìn xuống mình, lòng mề khó chịu như nuốt phải ruồi bọ.

Bánh Bao Đậu bị kẹp cứng giữa hai người sợ nhũn chân, cực kì không muốn ăn bữa cơm này, hiện tại cô chỉ muốn về nhà, sau đó cầu trời khấn Phật cho Chung Ý quên hết mọi chuyện xảy ra trong vòng một tiếng này đi, để cô có thể tiếp tục lén ở tại thành phố A, thi thoảng đến ngồi dưới lầu công ty cậu, trộm ngắm cậu mấy phen.

Nhưng với tình huống trước mắt, đã cưỡi lên lưng cọp thì khó lòng leo xuống 囧, cô chỉ có thể đi được tới đâu hay tới đó, án binh bất động.

Ba người im lặng cả đường, vừa đến bậu cửa, nhân viên lập tức nhận ra họ, khom lưng chào hỏi, mỉm cười dẫn đường.

Cố Khê Viễn vào phòng trước nhất, Bánh Bao Đậu mới theo anh ta được hai bước thì bị một bàn tay ấm áp tóm lấy tay từ đằng sau, thoáng dùng sức xoay người cô lại.

“Cậu út.” Bánh Bao Đậu lẩm bẩm.

Đôi mắt đen láy của người đàn ông nhìn cô chằm chằm, nói khẽ: “Tâm sự với cậu.”

Cố Khê Viễn nghe thế xoay người, Chung Ý liếc anh ta, anh ta ngầm hiểu ý, vào phòng trước nhất.

Phòng bên cạnh không có người, Chung Ý đá văng cửa, kéo Bánh Bao Đậu vào.

Anh thả tay, móc ra hộp thuốc, lưu loát châm lửa một điếu, hít sâu thở nhẹ, giữa làn khói lượn lờ, mặt anh lúc sáng lúc tối, lại khiến Bánh Bao Đậu nhìn đến ngây người.

Bỗng, Chung Ý mở miệng: “Cậu sẽ không nói với mẹ con.”

Bánh Bao Đậu ngây mất hai giây, sau đó mừng húm, hận không thể ôm anh làm nũng cảm ơn, nhưng lời nói ngay sau đó lại khiến cô sầm mặt, lạnh lòng.

“Ngày mai cậu sẽ đưa con sang Mỹ.”

“Con không đi.” Bánh Bao Đậu cao giọng, quyết đoán từ chối.

Chung Ý búng tàn thuốc, giọng trầm đi thấy rõ, “Con muốn quậy mấy thì cũng nên có chừng mực thôi.”

Bánh Bao Đậu cắn chặt môi, sự tủi hờn ùa lên như thủy triều, làm cô nghẹn ngào lạnh lẽo.

“Con đã làm gì sai chứ?” Cô lớn tiếng chất vấn Chung Ý, “Vì sao cậu cứ phải đuổi con đi?”

Chung Ý dập thuốc, mắt như nhuộm một lớp khói bụi, thoạt nhìn tăm tối, song trên thực tế lại thâm trầm phức tạp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận