Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà có ích lợi gì đâu.

Không này, anh lại hoàn hảo không hao tổn gì mà ra ngoài một lần nữa.

Khương Từ Niên mặc quần áo xong, Quan Xuyên ra lệnh tài xế đi đến khách sạn Xuyên Hải.

“Tôi muốn đi tìm Lê Đông.”

“Chính là đang dẫn cậu đi gặp, bây giờ Lê Đông đang ở trong khách sạn.”

Trong lòng Khương Từ Niên nghi ngờ, bất quá rất nhanh đã bay mất.

Cách Quan Xuyên làm việc quyết đoán luôn luôn khiến cho anh yên tâm, Lê Đông có cậu trong coi sẽ không thể chạy thoát.

“Nói trở về, cậu ở chỗ đó, còn có thể chữa khỏi sao?” Cậu chống lên cửa sổ xe, mu bàn tay chống cằm, cười khanh khách nhìn dưới thân anh.

Mặt Khương Từ Niên không đổi sắc nhếch chân lên bắt chéo: “Chất kích thích biến mất hết tự nhiên sẽ tốt trở lại.”

“Vậy được, nếu như để cô ấy dục cầu bất mãn thì chẳng phải cô ấy phải rời khỏi cậu sao.”

Mặt mày Khương Từ Niên không động.

“Không có đồ vật này thì tôi vẫn còn có tay, bất kể là đạo cụ gì đi nữa thì tôi đều có thể khiến em ấy vừa lòng, em ấy không rời bỏ tôi, vĩnh viễn không rời bỏ tôi!”

Cứ như là chọc tới tâm sự của anh rồi vậy, Quan Xuyên đây là lần đầu tiên nhìn thấy anh không tự tin như vậy, anh chà xát cánh tay: “Thật đáng sợ nha, Lê Đông nhưng có bị.”

Quan Xuyên nhập mật mã mở cửa ra, Khương Từ Niên đi vào đi liền nhìn thấy người đang nằm ngủ trên sô pha.

Cô lạnh đến mức cuộn tròn thành một cục, lòng Khương Từ Niên vừa nãy còn mới bất an trong chốc lát liền bình tĩnh lại. Bởi vì có sự tồn tại của cô, trái tim trống rỗng liền như được lấp đầy bởi bông mềm ấm áp, no đủ hài lòng khiến anh cảm thấy thoải mái.

Chỉ cần trong không khí có hương vị của cô đã đủ để làm anh an tâm.

Khương Từ Niên ôm cô vào trong lòng, ngồi xổm bên ghế sô pha, cọ xát đầu bên cổ của cô.

Khi Lê Đông tỉnh lại liền bị dọa sợ, cô còn chưa kịp chuẩn bị tốt bất kỳ cái gì, cả người đều cứng đờ, ẩn giấu sợ hãi lại vô hình lộ ra.

“Nhớ anh không, Lê Đông?” Anh ghé vào trong ngực cô, nghiêm túc cảm nhận độ ấm cùng hương thơm cơ thể trên người cô, không ngại phiền lụy mà dò hỏi: “Nhớ anh không, có nhớ anh hay không?”

Lê Đông vươn cánh tay cứng còng, trong chớp mắt khi anh định ngẩng đầu lên liền vội vàng ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào vai cổ anh.

“Nhớ, rất nhớ.”

Khương Từ Niên hạnh phúc đến không còn lý trí, anh đè nặng đầu của Lê Đông, giống như chú chó nhỏ cọ thân thể của chủ nhân, nhất định phải quấn lấy lây dính hương vị thuộc về anh trên người cô, lần này tới để đánh dấu.

“Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào phòng ngủ.”

Thời điểm Lê Đông bị anh bế lên, cô nhìn thấy Quan Xuyên đứng phía sau sô pha đối mặt cô mà lộ ra ý cười bất thiện. Dường như anh đang ấp ủ một hồi mưu kế, nghĩ ra kế sách vi diệu khiến Khương Từ Niên hành cô đến nửa sống nửa chết.

Lê Đông hướng ánh mắt thù hận trừng anh, Quan Xuyên không sợ gì cả, cô càng như vậy, anh liền càng muốn xem gương mặt của Lê Đông bị đánh đến bầm dập đáng thương. Hình ảnh tương phản kia cực kỳ thỏa mãn khát vọng nhu cầu biến thái của anh.

Lê Đông biết bản thân không thể ngồi chờ chết, nếu cô không thông minh chút, liền sẽ bị hai người kia trêu đùa chết.

Khương Từ Niên sau khi thả cô xuống giường liền bắt đầu hôn cô, hôn dọc theo chóp mũi đi xuống, một lát không ngừng rơi xuống trên môi, dục cầu bất mãn mà vươn lưỡi thăm dò vào bên trong cô.

Khương Từ Niên nhìn thì như mất khống chế, thật ra càng bảo thủ. Anh nhấc mí mắt nhàn nhạt nhìn chăm chú vào cô, hôn đến không chút nào kiềm chế. Vừa vươn lưỡi mạnh mẽ nhét vào trong miệng cô, bắt cô phải ngậm lấy, vừa bình tĩnh mà quan sát phản ứng của cô.

Nụ hôn của anh càng giống như một hồi thử nghiệm Lê Đông, xem từ biểu cảm của cô liền có thể biết được buồn vui, tâm tư thâm sâu dọc theo tâm tình của cô, đi thăm dò tình cảm chân thật với anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận