Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giây tiếp theo, hắn cười lạnh lùng, nhanh chóng vung rìu lên.

Bốp!

Rìu bổ thẳng lên cánh cửa yếu ớt.

Bốp bốp bốp, cánh cửa gỗ nhà Hoa Cẩn đổ rầm xuống.

Cô gái bên trong sợ hãi ngồi sụp xuống đất, ánh mắt trong trẻo như trẻ con đang ngập tràn sự hốt hoảng, thân thể run lên như con khỉ đói.

Hắn vác rìu lên vai, lạnh lùng hất cằm lên.

“Vật nhỏ, chẳng lẽ tôi không chỉnh được cô à?”

Hoa Cẩn nhìn cánh cửa anh dũng hi sinh, đang định đứng dậy chạy ra cửa sau thì bị hắn đá một cái ngã lăn ra đất. Cô theo bản năng ôm lấy đầu, cuộn tròn người lại.

“Đừng tới đây!”

Tịch Khánh Liêu ngồi xổm xuống trước mặt cô, kéo tay cô ra khỏi đầu, nhìn cô từ trên xuống.

“Ông đây coi trọng cô, vật nhỏ, nếu muốn ăn cơm thì để ông đây hôn một cái.”

Hắn không biết xấu hổ mà nói ra những lời đó.

Bởi vì có sự xuất hiện của Tịch Khánh Liêu mà cuộc sống trong núi sâu của cô đã không còn vất vả như trước đây nữa, hằng ngày hắn đều đến đưa đồ ăn thức uống cho cô.

Không có phương tiện giao thông nên Hoa Cẩn cũng không có biện pháp thoát khỏi ngọn núi này, cô không biết phải đi như thế nào.

Trước khi mẹ cô qua đời, câu chuyện mà bà hay nói với cô nhất chính là nhất định phải theo đuổi tự do, không thể giống như bà, lấy một người chồng nhu nhược, cả đời bị vây khốn ở nơi này.

Hoa Cẩn cũng nhờ cậy Tịch Khánh Liêu, tất nhiên hắn rất sẵn lòng giúp đỡ cô.

“Nhưng mà bây giờ tôi chưa thể rời khỏi đây được, chờ đến khi có thể tôi nhất định sẽ dẫn cô đi dùng. Nhưng trước lúc đó, không cho phép cô rời khỏi tôi.”

Hoa Cẩn gật đầu bảo đảm.

Mặc dù hắn độc mồm độc miệng, nhìn trông như một tên lưu manh, nhưng ít ra hắn vẫn đối xử với mọi người rất tốt… Ít nhất… Là vẫn cho cô ăn cơm.

Cuộc sống tẻ nhạt cứ thế trôi đi, hai người dần dần trở thành tất cả của đối phương. Trong lòng Hoa Cẩn luôn khát khao sự tự do, cô muốn rời khỏi ngọn núi này, muốn được ngắm nhìn thế giới bao la rộng lớn. Cô coi Tịch Khánh Liêu là hi vọng của mình, thậm chí còn không hề cấm kỵ hắn, mở lòng mà giao tiếp với hắn, ngay cả khi hắn cũng khao khát cô như những gã đàn ông lang sói ngoài kia.

Tịch Khánh Liêu vào trong nhà cô xem thử, mọi thứ bên trong hoàn toàn khác biệt với khung cảnh rách nát bên ngoài. Tường bên trong được sơn màu trắng, nền lát gạch, phòng của Hoa Cẩn được bài trí gọn gàng, còn có rất nhiều búp bê.

Mẹ cô nuôi dạy cô rất tốt, chẳng trách đến trưởng thôn còn nói Hoa Cẩn chẳng khác nào công chúa ngủ trong rừng, chẳng mấy người được gặp mặt.

Chỉ là Hoa Cẩn không thích những con búp bê này, có quá nhiều búp bê nên cô không thể chọn được một con mình thích, mỗi lần nhìn thấy chúng đều rất hoang mang.

Trong tủ cũng có rất nhiều quần áo, Hoa Cẩn chưa từng mặc, bởi vì cô không biết nên mặc bộ nào. Thế nên từ sau khi mẹ cô qua đời, Hoa Cẩn chưa từng mở tủ quần áo ra.

Tịch Khánh Liêu tiện tay cầm một bộ váy công chúa màu hồng ướm lên người cô, một ý tưởng xuất hiện trong đầu khiến hắn hưng phấn.

“Có phải cô mắc bệnh khó lựa chọn không?”

“Có lẽ là vậy.”

“Vậy sau này ông đây sẽ tới chọn quần áo giúp cô, ngày nào cũng làm cho cô xinh đẹp.”

Hoa Cẩn khẽ cười, nụ cười quyến rũ vô cùng.

Bây giờ là tháng sau, thời tiết trên núi thường hay xuất hiện mưa to gió lớn. Nhà của Hoa Cẩn không có mái tôn che chắn, lại thêm vài chỗ dột nát không có người sửa. Gió lạnh theo khe nứt thổi vào trong nhà, mặc dù cô đã quấn chặt chăn nhưng vẫn không thể nào ngủ được.

Nếu là ngày trước thì những lúc như thế này cô đã được mẹ ôm chặt vào lòng, Hoa Cẩn nằm trong chăn, yên lặng rơi nước mắt.

Tịch Khánh Liêu cạy cửa, cả người ướt đẫm nước mưa, trông vô cùng chật vật.

Hắn vén chăn lên, nhìn thấy Hoa Cẩn đang khóc thì không nói hai lời, nhanh chóng cởi quần áo ướt ra rồi nằm xuống bên cạnh cô, dùng sức ôm cô vào lòng.

Trái tim của người đàn ông đập vô cùng ổn định, Hoa Cẩn cũng không nghĩ ngợi nhiều, nhanh chóng hưởng thụ sự ấm áp và cảm giác an toàn mà hắn mang tới. Nhưng thân thể cô vẫn không nhịn được mà run lên, Tịch Khánh Liêu vỗ lưng cô, nhấc chân gác lên người cô, khóa cô trong lồng ngực.

Hoa Cẩn vô cùng thoải mái, nhưng hắn thì không được thoải mái như vậy. Nửa thân dưới của hắn lúc này đang rục rịch thức tỉnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận