Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ác Mộng (Phần 1): Sự Sa Đọa
Cơ thể hắn cuối cùng cũng không chịu đựng nổi. Sau một tháng ròng rã không ngủ, liên tục dùng chất kích thích để giữ mình tỉnh táo, Lâm Dịch Phong gục ngã ngay trên bàn điều khiển.
Hắn rơi vào một giấc mơ. Một giấc mơ sâu và thật đến đáng sợ.
Hắn không ở Paris. Hắn đang ở một buổi tiệc xa hoa, đèn chùm lộng lẫy, tiếng nhạc du dương. Hắn nhận ra nơi này. Hồng Lâu. Nơi tụ tập của giới thượng lưu bậc nhất thành phố.
Hắn đang mặc bộ âu phục quen thuộc. Nhưng… hắn không thể cử động. Hắn đang đứng yên, như một người quan sát.
Không, hắn không phải là người quan sát. Hắn đang ở trong một cơ thể khác.
Hắn thấy mình nâng ly rượu, nhưng không phải hắn điều khiển. Hắn đang… sống lại một ký ức?
Không, đây không phải ký ức của hắn.
Hắn nghe thấy tiếng phụ nữ xì xào bên cạnh. “Nhìn kìa, Thái tử Hoa Vũ, Thẩm Duyên, cũng ở đây.”
Tầm mắt của hắn (cơ thể hắn đang mượn) liếc qua. Hắn thấy Thẩm Duyên, một kẻ ăn chơi trác táng mà hắn khinh bỉ.
Rồi tầm mắt hắn bị hút về phía ban công.
Một cô gái mặc váy lụa trắng, đứng một mình, nhìn lên trời. Ánh trăng phủ lên vai cô một lớp lụa bạc. Cô mỏng manh, thanh khiết, như một nàng tiên lạc lõng giữa bữa tiệc trần tục.
Trái tim Lâm Dịch Phong (linh hồn quan sát) nảy lên một nhịp. Hắn không thấy rõ mặt cô, nhưng bóng lưng đó… quen thuộc đến đau đớn.
Hắn cố gắng điều khiển cơ thể này bước tới, nhưng nó không nhúc nhích.
Hắn nghe thấy một giọng phụ nữ chói tai. “Bùi Yên! Đứng ngẩn ra đó làm gì?”
Một người phụ nữ trung niên, trang điểm đậm (Chị Lý), kéo cô gái lại. “Còn không mau đi? Thẩm tổng đang chờ!”
Bùi Yên…
Bùi Yên!
Lâm Dịch Phong gào thét trong tâm trí. Là em! Yên Yên!
Hắn nhìn thấy Chị Lý dúi ly rượu vào tay cô, nói nhỏ: “Nợ nần của gia đình cô… có trả được hay không, là nhờ vào đêm nay đấy. Đừng có làm bộ thanh cao nữa!”
Nợ nần? Lâm Dịch Phong sững sờ. Ký ức trong mơ của hắn (Kiếp 3) không có chi tiết này.
Hắn nhìn thấy Bùi Yên run rẩy. Cô bị kéo đến trước mặt Thẩm Duyên.
Thẩm Duyên nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng, không hề che giấu. Ánh mắt đó như muốn lột trần cô ngay tại chỗ.
“Thẩm tổng… tôi kính ngài.” Giọng cô run rẩy.
Cô ngửa cổ, uống cạn ly rượu.
Thẩm Duyên cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
Lâm Dịch Phong (linh hồn quan sát) cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Không… không… ly rượu đó…
Hắn muốn hét lên. Hắn muốn giết chết Thẩm Duyên. Hắn muốn kéo cô chạy đi.
Nhưng hắn bị nhốt. Bị nhốt trong một cơ thể xa lạ, trong một cơn ác mộng mà hắn không thể kiểm soát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận