Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai xuống xe, nhìn thấy mấy trăm kẻ mặc áo bào đen đang giao chiến với đội vệ binh của phe mình. Đao quang kiếm ảnh chớp lóe đầy khốc liệt, máu chảy lênh láng.
Đối phương chuẩn bị kỹ càng rồi mới đến, hơn trăm thất ngựa tốt đều bị bắn chết hoặc bị chém.
Thẩm Giai dẫn Đỗ Yểu Yểu bỏ trốn.
Nếu không có nữ tử mong manh trước mắt thì Thẩm Giai sẽ không bao giờ bỏ rơi thuộc hạ mà đi trước một bước, chỉ trừ khi không còn sự lựa chọn nào khác.
Đỗ Yểu Yểu chưa từng trải qua cảnh chém giết đao thật, kiếm thật nên tim đập loạn xạ, hai chân bủn rủn.
Tiếng đao kiếm đâm vào bụng hòa lẫn tiếng đầu người rơi xuống đất. Nàng đi tới đâu, những giọt máu ấm áp bắn vào mặt và y phục nàng đến đó.
“Thẩm Giai!” Nàng siết chặt áo hắn.
“Yểu Yểu, đừng sợ, vịn vào ta đi!” Thẩm Giai ôm vai nàng chạy thật nhanh.
Đỗ Yểu Yểu thể lực kém, chạy rất chậm nên giữa chừng Thẩm Giai bế Đỗ Yểu Yểu lên. Khi bầu trời tối sầm xuống, họ đã trốn sau một lùm cỏ dại trong rừng.
Thẩm Giai mang theo khoảng hai ba chục hộ vệ. Lúc này, tất cả mọi người đều thả lỏng, một vài người phụ trách tuần tra còn những người khác thì nghỉ ngơi tại chỗ.
Có lẽ họ đã chạy được mười mấy dặm đường. Đỗ Yểu Yểu tựa vào Thẩm Giai, hỏi: “Nghiêm Cẩn đâu?” Cảnh chém giết đẫm máu và tàn khốc ban nãy làm nàng nhìn mà phát khiếp.
Thẩm Giai đáp: “Dọc đường đã để lại ký hiệu rồi, hắn xử lý xong sẽ tìm tới đây.” Bình thường đội ngũ nào cũng thống nhất ám hiệu với nhau để lỡ gặp chuyện thì đem ra dùng.
“Ừm.” Đỗ Yểu Yểu khát nước, liếm môi.
“Có nước không?” Thẩm Giai hỏi đám hộ vệ.
Một người thấp bé lấy bình nước trên người ra rồi kính cẩn dâng cho hắn: “Có ạ. Cái này thuộc hạ rót ở quán trà lúc trưa, thuộc hạ vẫn chưa uống ạ.”
Thẩm Giai nhận lấy, thấy miệng bình ố vàng và sứt mẻ thì lau bằng ống tay áo: “Yểu Yểu, nàng dùng tạm vậy, uống chút nhé?”
Đỗ Yểu Yểu sống trong cẩm y ngọc thực đã quen, tuy chuyến hành trình gấp gáp nhưng vẫn có trù nương mà Thẩm Giai mang theo. Hắn chưa bao giờ khắt khe với nàng chuyện ăn uống, thịt trứng sữa đều đủ nói gì là trà.
“Không sao.” Đỗ Yểu Yểu hào phóng nhận lấy rồi tu ừng ực. Thẩm Giai lấy một chiếc khăn trắng cuộn tròn từ trong ngực ra, song mở ra lại thấy bánh đã nát vụn mất.
Hắn hơi áy náy nói: “Cái này ta lấy vội trước khi bỏ trốn, nàng ăn tạm nhé Yểu Yểu.”
Trong rừng có dã thú nhưng thời điểm hiện tại không nên đi đâu, nhóm lửa lại càng không.
“Thẩm Giai, chàng không cần phải vậy đâu.” Đỗ Yểu Yểu nhìn chiếc bánh vỡ vụn chẳng còn thấy được hình thù ban đầu kia mà lòng đầy phức tạp. Họ vừa trải qua cuộc tập kích vậy mà hắn còn nhớ mang bữa tối của nàng theo.
Nàng cụp mắt xuống, bảo: “Ta không quý giá gì hơn mọi người đâu.”
“Bụng nàng yếu mà.” Thẩm Giai ngắt lời nàng, đưa bánh ngọt cho nàng: “Yểu Yểu, nàng ăn chút đi.”
Đỗ Yểu Yểu nhìn người xung quanh: “Còn chàng và những người khác thì sao?”
“Chút bánh này sao mà nhét kẽ răng được?” Thẩm Giai nhoẻn môi cười: “Trước khi đi họ đều mang lương khô theo để phòng bất trắc xảy ra rồi.”
Đỗ Yểu Yểu cắn từng ngụm nhỏ. Thẩm Giai sờ lưng nàng, thấy áo ướt đẫm mồ hôi bèn lấy đao cắt một mảnh nội sam của mình ra.
“Chàng, chàng làm gì thế?” Đỗ Yểu Yểu sửng sốt.
“Lưng nàng ướt rồi, để ta lót cho nàng.” Thật lòng Thẩm Giai rất sợ nàng sẽ đổ bệnh vì chẳng biết họ sẽ ở trong điều kiện sinh tồn khắc nghiệt này đến khi nào.
Có kẻ dám ra tay ở Kim Đô, viện binh thì mãi chưa thấy đến, điều này chứng tỏ thành trì Kim Đô này đã không còn an toàn. Rất có thể bọn quan viên đã về phe bọn trộm cướp.
“Ta nào có yếu đuối như vậy.” Đỗ Yểu Yểu không nghe, an ủi hắn: “Chàng có số may mắn mà, ta đi theo chàng thì nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nam chính mà, phải có hào quang của nhân vật chính chứ!
Trời dần về khuya, Đỗ Yểu Yểu nằm thiếp đi trong lòng Thẩm Giai. Tuy nhiên, nàng ngủ đến nửa đêm thì bị đánh thức bởi tiếng ồn ầm ĩ.
Nghiêm Cẩn đã dẫn mọi người tìm tới đây.
Hai ba trăm hộ vệ ở lại ứng chiến nay chỉ còn có hai ba chục người.
“Đối phương có thể là người của Nam Chiếu, kiếm pháp rất kỳ lạ, mũi tên lẫn kiếm đều tẩm độc, người của ta khó lòng phòng bị…” Nét mặt Nghiêm Cẩn đầy đau đớn, hắn ta thành thật bẩm báo.
Thẩm Giai bình tĩnh hỏi: “Thái thú Kim Đô đâu?”
Nghiêm Cẩn thở dài: “Sau trận ám sát, thuộc hạ đã phái ba người chia ra cưỡi ngựa vào Kim Đô thành cầu cứu nhưng không một ai trở lại, viện binh lại càng không.”
Đúng như suy đoán của Thẩm Giai, đám quan viên và bọn trộm đã bắt tay với nhau nhằm đẩy hắn vào chỗ chết.
“Đưa tin cho bồ câu đưa thư chưa?” Thẩm Giai hỏi.
Chuyến đi sứ Ô Hoàn quá nhiều biến cố, Thẩm Giai và Sở Chính đã thống nhất với nhau rằng mỗi khi đến nơi nào, hắn sẽ viết tên những nơi đó lên bồ câu. Lỡ gặp nạn thì bồ câu sẽ đến Kinh Thành cầu cứu.
Quan lại địa phương hỗn tạp chẳng biết ai mà lần, hắn vốn đã nhiều kẻ thù nên sẽ không tùy tiện tin tưởng bất cứ ai, trừ khi đó là người tự tay hắn dìu dắt.
Nghiêm Cẩn đáp: “Thưa rồi ạ, nhưng cũng phải mất mười ngày ta mới nhận được tin.”
Thẩm Giai không nói gì, hắn lo lắng nhìn Đỗ Yểu Yểu trong lòng.
Nghiêm Cẩn đưa mắt sang nhìn sườn mặt trắng muốt của nữ tử. Không biết nghĩ đến điều gì, gương mặt tuấn tú của hắn ta hơi ửng đỏ.
Thẩm Giai là người tinh ý, vừa thấy biểu cảm đó là đoán được ngay suy nghĩ trong lòng Nghiêm Cẩn. Song, vì đang trong tình cảnh nguy cấp nên hắn không so đo, chỉ dặn dò đôi câu rồi cho Nghiêm Cẩn đi nghỉ ngơi.
Đỗ Yểu Yểu chậm rãi mở mắt ra. Thật ra nàng đã tỉnh rồi nhưng Thẩm Giai và Nghiêm Cẩn đang nghị sự với nhau, nàng không tiện cắt ngang nên giả vờ ngủ.
“Còn sớm lắm, nàng ngủ thêm chốc nữa đi.” Thẩm Giai vuốt ve mái tóc dài của nàng.
“Còn chàng?” Đỗ Yểu Yểu kéo tay áo hắn. Thẩm Giai hẳn đã thức trắng đêm rồi, thuộc hạ chết một hai trăm người, hiện giờ bảy tám chục người ở đây đang rơi vào hiểm cảnh, không thức ăn nước uống, lại còn bị truy sát, rồi thêm cục tạ nhu nhược là nàng đây.
“Ta sẽ trông nàng.” Thẩm Giai cúi đầu chạm trán lên trán nàng, thở dài: “Yểu Yểu à, ta hối hận đã đưa nàng theo cùng quá.”
Nàng mà có mệnh hệ gì thì hắn chết vạn lần cũng không thoát tội.
Lúc này có oán giận trách mắng cũng chẳng có ích gì, Đỗ Yểu Yểu gượng cười, dịu dàng bảo: “Không sao đâu, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu vậy. Chỉ cần chàng không chê ta yếu đuối, đừng bỏ ta lại là được rồi.”
Thẩm Giai ôm ghì lấy Đỗ Yểu Yểu rồi đặt lên trán nàng một nụ hôn đầy lưu luyến.
Sáng ra, họ vừa ẩn nấp vừa di chuyển. Tối đến, họ nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục bôn ba. Đói thì ăn lương khô, khát thì uống nước sông.
Các nam nhân chẳng hề gì với những ngày như thế, còn Đỗ Yểu Yểu sau một ngày một đêm bỗng nhiên đổ bệnh vào sáng hôm sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận