Chương 992

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 992

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả nhiên trong khoảng cách gần, ánh mắt Bành Việt trên dưới dò xét cô.
Sau đó buông tay, Lâm Chi Nam ngã xuống đất.
“Tôi chỉ đùa một chút thôi, mong cô Lâm bỏ qua cho.”
Lâm Chi Nam ho khan một tiếng, vừa mới trở về từ cõi chết còn chưa thoải mái hít thở mấy lần đã bị người đàn ông dùng dây thừng trói chặt cổ tay, cô ra sức giãy dụa nhưng lực lượng cách xa nhau, cô không phản kháng nổi, chỉ phí công mà thôi.
Sau khi Bành Việt rút dao ra, ông ta dùng lưỡi dao lướt nhẹ qua gò má cô, cả người Lâm Chi Nam run rẩy, liều mạng rơi lệ lại không dám lên tiếng.
“Ông muốn như thế nào?”
“Cô Lâm có cần gương mặt nhỏ nhắn này hay không phải xem cô chọn như thế nào?”
Bành Việt nhìn dáng vẻ này của cô, cảm thấy chút thủ đoạn đó của cô chỉ ứng phó được với cánh đàn ông, muốn đưa mình vào tù tuyệt đối không thể.
Chẳng qua là giống với mẹ cô, có chút thủ đoạn câu dẫn đàn ông.
Hai ba câu của ông ta đã nói rõ tình cảnh sinh tử hiện giờ của Lâm Chi Nam, bảo cô gọi điện cho Lục Nhất Hoài.
“Lục Nhất Hoài không ở trong nước, anh ấy…”
Bành Việt đưa dao xuống để ngang cổ Lâm Chi Nam, cô nhất thời hít vào một hơi.
“Tôi nhắc lại một lần nữa, gọi điện cho cậu ta Nếu như hôm nay không lấy được tiền, cô cùng tôi chết ở đây đi.”
Ông ta cười một tiếng.
“Có thể kéo cô Lâm lên đường cùng, Bành mỗ tôi cũng không lỗ.”
Sau cùng cô gọi cho Ôn Thời Khải.
Bên kia liên tục không nghe, vẻ hung ác thoáng qua trên mặt Bành Việt, ông ta hung dữ nói.
“Con mẹ nó, không phải cô đang chơi tôi đấy chứ.”
Trên tay ông ta dùng sức, lưỡi dao cứa nhẹ lên da Lâm Chi Nam, cả người Lâm Chi Nam rùng mình.
Nhìn thấy sự ngoan lệ khi vào đường cùng trong mắt ông ta, cô nhịn xuống, không lựa chọn cứng đối cứng với ông ta.
Sau cùng Lâm Chi Nam nói ra một cái tên.
Giang Đình.

Sáu giờ chiều, cửa phòng họp vừa mở, một đám quản lý cấp cao của Quang Nghiệp giống như trút được gánh nặng.
Nhiều năm như thế, Giang Đình ở trong công việc đạm mạc lạnh tanh, bọn họ đã sớm tập mãi thành quen, trên việc nhỏ anh ta nhất quán một mắt nhắm một mắt mở, mọi người dần dần quen với loại trạng thái này.
Nhưng mấy ngày liên tiếp thái độ anh ta khác thường, ở một số việc tác phong của Giang Đình khiến sống lưng bọn họ lạnh toát, lại như chuột thấy mèo.
Sau khi họp xong, Giang Đình đi đến bàn làm việc ngồi xuống nới lỏng cà vạt, ánh mắt dừng trên một album ảnh trên máy tính một lúc.
Nhìn qua vẻ mặt trở nên chua xót.

Bình luận (0)

Để lại bình luận