Chương 993

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 993

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bà ngoại, mẹ cháu còn đang đi làm, đi lại cũng không tiện, sao phải vất vả để bà ấy chạy một chuyến?” Hơn nữa, trong suốt thời gian mang thai, Tô Tô chưa từng ngừng gửi đồ cho cô, mặc dù không ở đây nhưng cũng đã hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ chồng ở mức tối đa.
Hơn nữa, bản thân bà ấy còn mắc chứng sợ bẩn, đến đây cũng sẽ rất không thoải mái.
Mấy năm nay, bà ấy về thăm nhà rất ít, cũng đều ở bên ngoài, bà ngoại Tô và ông ngoại Tô làm bố mẹ cũng không chịu nổi bà ấy.
“Nó là bà của đứa trẻ, dù bận đến mấy cũng nên về thăm một chuyến.” Bà ngoại Tô tuy miệng chê con gái nhưng thực ra, con gái là máu mủ của mình, lại là đứa con duy nhất, sao có thể không đau lòng.
Cũng chỉ là cứng miệng mà thôi.
An Hồng Đậu dịch sang một bên giường, bà ngoại Tô và bà An đặt đứa trẻ vào chỗ trống bên kia.
An Hồng Đậu cúi đầu nhìn xuống, hai đứa nhỏ vẫn còn nhăn nheo, trông kích thước cũng gần giống nhau, thật sự không phân biệt được đứa nào là anh trai đứa nào là em gái.
Thẩm Tương Tri bưng cháo vào, bà ngoại Tô vỗ vai bà An: “Mẹ Hồng Đậu, để hai đứa nhỏ tự trông con đi, chúng ta ra ngoài vận động gân cốt một chút.”
“Được.” Bà An đáp lại một tiếng, lại dặn dò An Hồng Đậu: “Hồng Đậu này, mẹ và bà ngoại ở dưới sân, có việc gì thì cứ gọi một tiếng, phụ nữ ở cữ là chuyện lớn, con đừng để mình mệt, trẻ con khóc thì để bố nó hoặc chúng ta lên bế là được.”
“Con biết rồi, mẹ yên tâm đi.” Cô lại không phải chưa từng sinh con, còn làm như cô là trẻ con vậy.
Nhưng mà, được người khác quan tâm cũng rất tốt.
An Hồng Đậu không biết, những lời này của bà An là cố ý nói cho bà ngoại Tô và Thẩm Tương Tri nghe.
Con mình đẻ ra mình mới thương, bà ngoại Tô đối với An Hồng Đậu rất tốt nhưng tốt đến mấy cũng cách một tầng.
“Anh đút cho em?”
Thẩm Tương Tri bưng cháo định đút cho cô nhưng bị An Hồng Đậu từ chối: “Để em tự ăn đi.”
Muỗng quá nhỏ, đút từng thìa từng thìa, còn không đủ mệt.
Cũng là do ngủ một giấc dậy đói quá, cô nhận lấy bát, tự mình ăn hết rất nhanh.
“Đúng rồi, sau khi hết ở cữ em còn phải đi học, chúng ta nuôi con thế nào?” Thẩm Tương Tri đưa ra ý kiến của mình: “Theo anh thấy, hay là uống sữa bột đi, cũng đỡ cho em phải lo lắng về con ở nhà, còn phải chịu khổ đi đi về về cho con bú như vậy.”
Gần một năm, nghe thì không quá dài nhưng mỗi ngày đi về nhà mấy chuyến cũng không phải chuyện dễ dàng.
Hơn nữa là hai đứa trẻ, sữa mẹ về sau cũng không đủ ăn, vẫn phải bổ sung thêm sữa bột.
“Vậy thì cho uống sữa bột đi, em cũng không muốn cho con bú, nhất là vào mùa hè, người toàn mùi, khó chịu lắm.” An Hồng Đậu nói.
“Vậy em lấy thêm sữa bột ra, anh vẫn thấy, sữa bột trong không gian của em tốt hơn sữa bột mua bên ngoài.” Từ khi đứa trẻ chào đời đến giờ, cũng đã uống sữa một lần rồi, cũng là sữa bột dự trữ trước khi sinh.
Nhưng lúc đó chưa cân nhắc đến việc cho con bú sữa bột hay sữa mẹ nên dự trữ không nhiều.
An Hồng Đậu chưa kịp động đậy, trên mặt đất đã xuất hiện một hộp sữa bột.
Thẩm Tương Tri đã có kinh nghiệm, mở ra đổ sữa bột vào một hộp kín khác, lại đưa hộp rỗng cho An Hồng Đậu cất đi.
An Hồng Đậu đặt bát rỗng lên tủ đầu giường, quay đầu nhìn hai đứa nhỏ bên cạnh mình: “Đúng rồi, hai đứa này đứa nào là con trai đứa nào là con gái? Anh đã nghĩ tên chưa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận