Chương 996

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 996

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thế nhưng vừa mới đi được mấy bước, phần sau gáy truyền đến cảm giác đau đớn, hô hấp bị bóp chặt hơn phân nửa.
Bành Việt gian nan quay người, ánh mắt căm thù đến tận xương tủy của Lâm Chi Nam hiện lên trước mặt ông ta, động mạch bị đâm lệch một chút, trong nháy mắt bị cô càng thêm dùng sức đâm một cách tàn nhẫn, từng giọt nước mắt rơi xuống cổ ông ta, trong mắt cô đều là tơ máu, cuồng loạn.
Cổ và môi đã là một mảnh huyết hồng, Bành Việt phí sức há to miệng lại không hô hấp được bất kỳ không khí nào.
Bành Việt túm lấy tay Lâm Chi Nam, ông ta ngàn vạn lần không nghĩ đến chính mình sẽ thua trên tay một con nhóc.
Gió thổi qua từng tán lá cây, giống như ông trời đang khóc thút thít, Lâm Chi Nam khàn giọng nói.
“Tôi không cách nào giúp ông truyền lời, ông xuống dưới đó tự mình tìm bà ấy bồi tội đi.”
Lâm Chi Nam chậm rãi buông ông ta ra lùi lại, cô không muốn đuổi tận giết tuyệt, đợi ông ta tắt thở.
Phòng vệ chính đáng và phòng vệ quá mức, đôi khi sự phân biệt của cảnh sát chính là chênh lệch nhỏ bé như vậy.
Trước đó bị bắt cóc, cô là phòng vệ chính đáng.
Mắt thấy mình sắp chết, Bành Việt quỳ trên mặt đất chỉ còn một chút sức lực càng thêm ra sức phản công, ánh mắt như nứt ra điên cuồng muốn đồng quy vu tận, kéo cô cùng một chỗ rơi xuống dưới vách núi.
Lâm Chi Nam nghiêng đầu né tránh, ống tay áo lại bị một sức mạnh kéo lại.
Trong thời khắc sinh tử, một chiếc siêu xe lấy vận tốc 180km/h đột nhiên từ phía sau xuất hiện, đâm Bành Việt bay xuống vách núi.
Trước mắt trời đất quay cuồng, chiếc xe màu đen kia giống như hư ảnh xẹt qua trước mắt Lâm Chi Nam, cô ngã lăn xuống đất, còn chưa kịp phản ứng đã nghe mấy tiếng nổ ầm ầm.
Chân núi nổ tung dấy lên áng lửa.
Dường như trái tim cô cũng bị ngọn lửa này ăn mòn, đột nhiên vỡ vụn rơi vào vực sâu.
Người trong xe là ai?
Lâm Chi Nam chật vật đi đến mép vách núi, một mảnh đen kịt không thấy gì hết, cuồng phong gào thét khiến cho gương mặt thấm đẫm nước mắt của cô trở nên tái nhợt lại đáng thương.
Bành Việt còn chưa nói cho Giang Đình biết ông ta ở đâu, Liên Thắng lại ở bệnh viện.
Khả năng duy nhất là…
Đầu óc Lâm Chi Nam trống rỗng một giây, ôm theo may mắn chạy xuống chân núi lại bị đập tan tành từng mảnh, cô gần như lập tức đứng lên chạy xuống núi, dùng cả tay chân, ngơ ngơ ngác ngác.
Làm sao có thể chứ?
Ngày hôm qua anh ta còn cùng cô trò chuyện về cuộc sống ở Boston, Harvard có thư viện mà anh ta thích nhất, anh ta có thói quen mỗi lúc hoàng hôn sẽ xách balo đi dạo trên đường, mùi bánh mì từ trong tủ kính bay ra vô cùng mê người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận