Chương 997

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 997

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta không thích thứ như bánh mì, nhưng lại thích ý nghĩa mà nó lớn biểu.
Ấm áp, thỏa mãn.
Khi đó trong mắt Ôn Thời Khải là dáng vẻ muốn nói lại thôi, anh ta không nắm chắc với mình.
Anh ta không biết đối với cô mà nói, anh ta quan trong bao nhiêu, nghi ngờ căn bản không quan trọng.
Đối mặt với đôi mắt kia, trái tim cô thắt lại, toàn bộ rơi vào áy náy.
Những điều đồng ý với anh ta, Lâm Chi Nam gần như chưa từng làm được.
Là cô ích kỷ kéo anh ta vào trong cuộc sống nước sôi lửa bỏng của mình lại không cho anh ta bất kỳ đáp lại nào.
Sao có thể là anh ta được.
Bên trong miệng Lâm Chi Nam phát ra âm thanh tuyệt vọng, lúc cô chạy đến chân núi đã có người đi nghĩ cách cứu viện, thời khắc đó tim cô càng quặn lại, cô đi theo đám người tiến lên, tốc độ giống như cô hồn.
Đột nhiên một lực đạo ở phía sau ôm lấy cô vào trong ngực, mùi hương gỗ không thể quen thuộc hơn thấm vào xương tủy, theo đó là giọng nói như kéo linh hồn cô về.
“Nam Nam.”
Trong nháy mắt cô ngơ ngẩn quay đầu, Ôn Thời Khải ôm cô càng thêm chặt hơn, ngay cả đầu cũng thật sâu ấn vào l ng ngực anh ta.
Từng giây từng phút sống trong giày vò trước khi đến đây vào lúc này tất cả đã kết thúc, hai mắt anh ta nhắm chặt lại.
“Xin lỗi, là anh đến muộn.”
Lâm Chi Nam giống như phát điên kiểm tra sau lưng, trước ngực anh ta, ngay cả tóc cũng không ngoại lệ, chỉ thấy lộn xộn, không thấy vết thương.
Phía sau là hỗn độn xe cảnh sát và xe cứu hỏa.
Anh ta không sao.
Vậy người bên trong chiếc xe kia là ai?
“Nhường đường một chút, người phía sau còn sống.”
Lâm Chi Nam lập tức quay đầu, tùy ý để Ôn Thời Khải nắm chặt bả vai cô, kéo cô sang bên cạnh, người cứu viện khiêng cáng cứu thương lên, người phía trước kia dùng vải trắng che chắn, loáng thoáng có thể ngửi thấy mùi cháy khét, người phía sau lại bị đám người vây quanh, chỉ có cánh tay từ trên cán cứu thương buông thõng xuống, chồng chất vết thương.
Chỉ nhìn qua chiếc đồng hồ màu đen trên cổ tay người đàn ông, Lâm Chi Nam đã nhận ra anh ta là ai.
Ban đầu cô không kịp phản ứng, đờ đẫn tê dại thất thần, giống như trải qua lớn bi đến lớn hỷ rồi lại là cực kỳ đau khổ, toàn bộ não không vận chuyển.
Mãi cho đến khi cáng cứu thương lảo đảo đi đến trước chân cô, hai mắt anh ta nhắm chặt, trên trán và l ng ngực khắp nơi đều là máu, người đàn ông vốn nên giày tây nghiêm cẩn cơ trí, lúc này lại không còn sót chút gì.
Giống như một người chết không sức sống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận