Chương 999

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 999

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chính vì có sự xuất hiện của người tên Lâm Chi Nam này mà vận mệnh giống như bày ra cho anh ta một trò đùa dai không thú vị lại thấp kém.
Cô lần lượt lợi dụng anh ta.
Lợi dụng xong phủi mông rời đi.
Thậm chí khi anh ta trở ngại cuộc sống sau này của cô, cô dùng vết thương đáy lòng tổn thương anh ta.
Cô là cái thá gì chứ?
“Cô Lâm, vốn dĩ chuyện này không nên do tôi nói, nhưng về sau sớm muộn gì cô cũng biết.”
Vương Tấn không nhịn được mà nói.
“Tác phong làm việc của Giang tổng cùng với lời nói ngoài miệng là hai dạng, anh ấy không muốn trở ngại cô gì cả.”
“Dưới danh nghĩa của anh ấy có 31% cổ phần tập đoàn Quang Nghiệp, đều bị anh ấy dùng mua quỹ ngân sách HSBC ở nước ngoài, bởi vì vấn đề du học của cô mà về sau chuyển tới nước ngoài.”
Nửa đêm không ngủ, trong tầm mắt chết lặng của Lâm Chi Nam nghe được lời anh ta nói.
“Người được lợi liên quan chỉ có mình cô.”
Lông mi Lâm Chi Nam giật giật.
Cô cúi đầu, Vương Tấn không nhìn thấy vẻ mặt của cô, một lát sau mới thấy bả vai gầy yếu của thiếu nữ khẽ run.

Lúc Giang Đình tỉnh dậy trời đã sáng choang, là buổi sáng.
Bác sĩ là người quen, sau khi kiểm tra xong các hạng mục cho người bên cạnh, quay sang quở trách Giang Đình, nói lần này anh ta may mắn, chỉ cần cách chỗ nổ gần hơn một chút, cái mạng này của anh ta tàn hơn nửa.
Hiện tại yên lặng tĩnh dưỡng.
Giang Đình nghe xong qua loa đáp lại hai câu, chờ người vừa đi, anh ta nhìn về phía sofa, bóng người nhỏ xinh kia đang ngồi ở đó, dò xét nhìn anh ta, lại bởi vì chính mình mới là kẻ đầu têu cho nên ngay cả bước lên trước cũng không dám.
Giang Đình cho Vương Tấn một ánh mắt, người sau ra ngoài đóng cửa lại.
Trong phòng bệnh lập tức vắng vẻ, anh ta nằm thẳng, cô đứng đó nhìn nhau.
Lâm Chi Nam không đối diện nổi với đôi mắt đen trắng rõ ràng của anh ta, lúc này đây giống như kính chiếu yêu nổi bật cô như bạch cốt tinh xấu xa.
Giang Đình “Có bị thương ở đâu không?”
Lâm Chi Nam “Có muốn uống chút nước không?”
Hai câu hỏi thăm đồng thời vang lên, Lâm Chi Nam sửng sốt lắc đầu.
“Không, không bị thương.”
Anh ta đã bị thương thành bộ dạng này rồi còn hỏi thăm cô.
Lâm Chi Nam “Sao anh biết em ở chỗ núi Tây Đường.”
“Trong điện thoại truyền đến tiếng gió rất to.” Vết thương ở ngực, Giang Đình nói ngắn gọn.
“Trong thành phố không có bất kỳ nơi nào có loại gió đó.”
Anh ta nhìn thấy vết máu bầm trên cằm cô.
“Ông ta làm gì em…”
“Sao anh lại phải lái xe xông xuống dưới?” Lâm Chi Nam hỏi.
“Phía dưới là vách núi, cho dù rơi xuống không chết cũng tàn phế, huống chi trên xe còn có xăng.”
“Anh không muốn sống nữa sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận