Từ nhỏ đến lớn, mọi người xung quanh đều khen Tô Lan Thời là một cô gái ngoan ngoãn: xinh đẹp, dịu dàng, biết nghe lời và thành tích học tập lại tốt. Năm cô học đại học năm hai, công ty của bố Tô phá sản, Tô Lan Thời từ thiên kim tiểu thư bỗng chốc sa cơ thất thế. Người chị họ mang tâm lý nuôi một kẻ ăn bám để xem trò cười đã đón cô về nhà mình ở lâu dài, Tô Lan Thời cũng ngoan ngoãn nghe theo. Tại Phó gia, người đầu tiên nói Tô Lan Thời "không ngoan" chính là anh rể cô — Phó Hành. …… Phó Hành: “Lan Thời, nghe lời nào.” Phó Hành: “Lan Thời, dang rộng chân ra.” Phó Hành: “Lan Thời, em thật không ngoan chút n
Truyện chưa có chương nào.
Chưa có truyện cùng tác giả.