Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm hôm sau, Giang Khoát đã tìm người tới thay ổ khóa cho Thời Anh
Giang Khoát phải đi làm hết ngày mai mới được nghỉ , Thời Anh cũng không muốn làm phiền anh khi anh đang làm việc. Vì vậy cô nói với anh rằng khi nào có thời gian hẵng đến đồn cảnh sát, cô cũng không gấp.
Buổi tối, sau khi Giang Khoát tan sở, Thời Anh mời anh đi ăn cơm để cảm ơn anh đã chăm sóc cô bấy lâu nay.
Giang Khoát rất ngạc nhiên. Cô vậy mà lại mời anh đi ăn ở nhà hàng phương Tây đắt nhất ở Nghi Thành. Ngay cả những món ăn rẻ nhất cũng có giá hàng chục nghìn nhân dân tệ. Nhìn thấy cô còn trẻ lại lẻ loi một mình, thường ăn đồ ăn nhanh và mì gói, anh còn tưởng cô trong túi không có tiền nhưng hóa ra cô ấy lại là một người giàu có.
Bất quá, cách cư xử và thói quen của cô cũng không giống một cô gái bình thường.
Giang Khoát có chút bối rối. Gia cảnh của Thời Anh có vẻ không tầm thường, vậy thì làm sao cô lại đến Nghị Thành một mình khi còn trẻ như vậy? Gia đình cô ấy không lo lắng sao?
Bất tri bất giác, Giang Khoát ngày càng tò mò về cô.
Sau khi hai người ăn xong, họ đi siêu thị mua vài thứ rồi quay về.
Dù sao thì nhà của anh cũng ở ngay bên kia đường, rất thuận tiện, Giang Khoát giúp Thời Anh xách túi cho cô và chuẩn bị dắt cô qua cửa trước khi trở về nhà anh.
“Vậy chuyện ngày mai tất cả đều nhờ anh vậy.” Thời Anh vừa mở cửa vừa nói với Giang Khoát..
“Cái gì mà nhờ với chẳng không nhờ, em cũng đã đãi anh một bữa thịnh soạn như vậy, anh hứa sẽ sắp xếp chu đáo cho em.”
Hai người cùng nhau bước vào, ánh đèn mờ ảo, cũng không phát hiện ra điều gì bất thường ở bên trong căn phòng.
Mãi cho đến khi đèn được bật lên và Thời Anh đặt chìa khóa lên tủ ở tiền sảnh, cô mới ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng cao lớn trong phòng khách.
“Bịch…” Đồ vật trong tay Thời Anh rơi xuống văng tung tóe khắp nơi, tạo ra âm thanh trầm đục trên sàn nhà.
“Các anh là ai? Có biết đột nhập nhà riêng là vi phạm pháp luật không?” Giang Khoát cũng rất sợ hãi khi nhìn thấy cả một căn phòng toàn người lạ.
Anh bảo vệ Thời Anh ở phía sau, lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi cảnh sát.
Bầu không khí trong phòng im lặng đến chết người, sắc mặt Thời Anh tái nhợt, cô nắm lấy tay áo Giang Khoát, cô nhìn người đàn ông ngồi trên ghế sofa, run giọng nói với Giang Khoát: “Đừng… đừng…gọi cảnh sát… anh về trước đi.”
Khi người đàn ông đang bắt chéo đôi chân dài trên ghế sofa nghe được lời của Thời Anh, trên mặt lộ ra một nụ cười mỉa mai. Anh ta chậm rãi đứng dậy, đến gần Giang Khoát
Giang Khoát tuy vóc dáng không thấp nhưng vẫn bị choáng ngợp trước mặt người đàn ông này, sát khí trên người anh ta khiến người ta nghẹt thở.
Thời Anh còn chưa kịp nói gì thì Giang Khoát đã bị đá mạnh vào ngực, đập thẳng vào tủ ở tiền sảnh.
Thẩm Nguyệt Lâm khi còn trẻ là người luyện võ, một thân cơ bắp nâng Thời Anh lên như một con gà. Chỉ với một cú đá này, Giang Khoát đã bị đá mạnh đến mức máu chảy ra từ miệng và ngã xuống đất không thể động đậy trong một thời gian dài.
Thời Anh sợ hết hồn, trong tiềm thức muốn chạy tới giúp anh, nhưng Thẩm Nguyệt Lâm đã dùng một tay kéo cô về phía anh, vệ sĩ phía sau lập tức nhấc Giang Khoát lên và ghìm đầu anh xuống đất.
“Tôi và anh ấy không có quan hệ, anh ấy là chủ nhà của tôi, xin anh đừng làm vậy.” Đôi mắt của Thời Anh tràn ngập nước mắt. Cô không ngờ rằng Thẩm Nguyệt Lâm lại tìm thấy cô nhanh như vậy.
Anh ta luôn có tính chiếm hữu điên cuồng và biến thái. Khi nãy nhìn thấy cô cùng trở về nhà với Giang Khoát, anh ta chắc chắn đã hiểu lầm điều gì đó, có lẽ anh ta thậm chí còn muốn giết chết Giang Khoát ngay tại đây. Đừng nói là giết Giang Khoát, ngay cả bản thân cô sợ là cũng không có kết cục tốt đẹp.
Thời Anh không biết phải nói gì. Nếu cô cầu xin anh tha cho Giang Khoát, Thẩm Nguyệt Lâm chắc chắc sẽ không để anh đi. Nhưng nếu cô không cầu xin hắn, Giang Khoát cũng không thể toàn thây mà trở về.
“Anh Anh, tôi đã bao giờ nói cho em biết nếu em dám chạy lung tung thì sẽ xảy ra chuyện gì chưa?” Thẩm Nguyệt Lâm bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn anh, ánh mắt âm trầm và nụ cười tàn nhẫn khát máu trên môi.
Thời Anh toàn thân run rẩy, cằm bị hắn bóp đau nhức, trong mắt hiện lên sự sợ hãi khôn cùng, làm sao cô có thể không nhớ trước đó hắn đã nói sẽ đánh gãy chân cô nếu cô dám chạy lung tung…
“Anh là ai? Đừng làm tổn thương cô ấy!” (Anh ơi ít nói lại đi ạ, huhu)
Nhìn thấy cô bị bắt nạt, Giang Khoát cố chịu đựng đau đớn lao về phía Thẩm Nguyệt Lâm, nhưng lại bị hai người đàn ông bên cạnh nhấn xuống đất.
“Chậc chậc, nhìn khuôn mặt quyến rũ này xem, Lục Thần vừa rời đi, Giang Khoát lại đến. Con gái ngoan mà ta nuôi từ nhỏ được rất nhiều đàn ông quan tâm a. Em nói xem, người cha này có nên vui mừng không?
Hắn không chút nào che giấu mối quan hệ cha con với Thời Anh, ngược lại chính là muốn vạch trần mối quan hệ ghê tởm này trước mặt Giang Khoát
“Nhưng thật đáng tiếc, mày lại đến muộn một bước, em ấy đã là người phụ nữ của tao, đời này chỉ có tao mới có thể đâm nàng dục tiên dục tử mà tuôn lời dâm uế.” Thẩm Nguyệt Lâm dùng ngón trỏ đùa bỡn sợi tóc bên tai Thời Anh, thản nhiên nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận