Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau, Thời Anh đến phố Hoa Thục, nơi từng là một con hẻm cũ. Nó đã bị phá bỏ và xây dựng lại cách đây mười năm.
Thời Anh đã gõ cửa nhiều hộ gia đình và hỏi một số câu hỏi về gia đình họ Diệp hơn mười năm trước, nhưng cũng không thu hoạch được gì bởi chuyện đã lâu và nhiều người đã chuyển đi. Bất quá có vài người bảo Thời Anh đến đồn cảnh sát Nghi Thành hỏi thăm xem, nói rằng có lẽ một số cảnh sát cấp cao sẽ có địa chỉ hiện tại của gia đình họ Diệp.
Thời Anh hiện tại đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan. Cô thậm chí còn không có thân phận của mình, đến đồn cảnh sát có lẽ sẽ không thích hợp.
Cô trở về nhà thuê đã là buổi tối, Thời Anh hiếm khi về nhà muộn như vậy, cô lấy chìa khóa tra vào ổ khóa, nhưng cửa đã mở ra trước khi cô vặn chìa khóa.
Trong nháy mắt, Thời Anh cảm thấy tóc sau gáy mình dựng đứng hết lên, cô nhớ rõ mình đã khóa cửa trước khi rời đi, thậm chí còn kiểm tra tận hai lần.
Lúc này cửa lại không khóa, cô đứng ở cửa, tim đập thình thịch hồi lâu không dám vào. Cô là chủ nhà, là người duy nhất có chìa khóa riêng, ngoài cô ra không ai có thể mở cửa được hết.
Cô thực sự không dám vào một mình.
“Alo?” Đầu bên kia nhanh chóng bắt máy.
“Anh có ở nhà không?”
“Anh vừa tan sở, lát nữa sẽ về nhà. Có chuyện gì vậy?”
“Lúc về, em thấy cửa nhà không khóa, sợ có trộm vào trong nhà.”
“Anh sẽ quay lại sớm. Em đợi anh.”
Chỉ vài phút sau khi cúp điện thoại, Thời Anh nghe thấy vài tiếng chân vội vã từ hành lang truyền đến, đèn kích hoạt bằng chuyển động bật sáng, Giang Khoát chạy tới thở hổn hển. “Em không sao chứ?”
Thời Anh lắc đầu, trong bóng tối, thân ảnh cao lớn của anh đứng ở trước mặt nàng, tràn đầy an tâm.
Giang Khoát mở cửa bước vào. Thời Anh đi theo anh, cẩn thận bật đèn lên, mọi thứ bên trong vẫn như thường lệ.
Hai người thoải mái bước đi, Giang Khoát đi vào phòng ngủ và nhà bếp kiểm tra, không có gì khác thường: “Xem ra cũng không phải là trộm.”
Chẳng lẽ cô thật sự quên khóa cửa? Chẳng lẽ trí nhớ của cô tệ đến vậy sao?
“Ngày mai anh sẽ nhờ người thay ổ khóa mới cho em.” Thời Anh nhìn quanh phòng rồi gật đầu ngơ ngác.
Giang Khoát tự nhiên rót cho cô một ly nước rồi đưa cho cô. “Hôm nay em đến phố Hoa Thụ có hỏi được gì không?”
Thời Anh nói cho Giang Khoát tin tức mà cô biết được từ gia đình đó.
Nói xong, Giang Khoát nhìn ra sự khó xử của cô, chủ động nói: “Nếu không tiện, anh sẽ đến đồn cảnh sát Nghị Thành hỏi giúp em.
“Kỳ thực, anh cũng không cần phải giúp em nhiều như vậy… “Thời Anh không biết nên nói thế nào, bọn họ đều là người xa lạ, có thể cho cô một chỗ ở là cô đã vô cùng cảm kích rồi.
Cô đã làm phiền anh nhiều đến mức không biết phải trả ơn anh như thế nào.
Giang Khoát cười nói: “Đừng khách khí với anh, anh là chủ nhà của em, đương nhiên hy vọng em sẽ ở chỗ này thật lâu mới có thể tìm hiểu ngọn nguồn việc này, em không biết thuê nhà ở nơi này khó đến thế nào đâu.”
Cô biết tiểu khu này quả thật có chút năm tháng, nhưng cũng không khoa trương như Giang Khoát nói là chắc chắn không có chỗ cho thuê. Thời Anh biết anh cố ý nói như vậy, chỉ để cô không phải chịu cảm giác ngại ngùng khi anh giúp đỡ cô mà thôi.
“Cám ơn…” Ngàn lời chỉ có thể gộp lại thành một câu. Thời Anh nghĩ, sau này nếu anh có cần cô giúp đỡ, cô nhất định sẽ giúp đỡ không do dự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận