Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gấp gáp cái gì? Chờ một lát liền sẽ biết.” Thẩm Nguyệt Lâm nhàn nhã dựa vào ghế sô pha, gõ gõ ngón tay xuống bàn, cúi đầu nhìn cô.
Thời Anh lòng như lửa đốt, không biết anh ta định giở trò gì: “Tôi đã làm theo lựa chọn mà anh đề cập. Đã đến lúc anh phải thực hiện lời hứa của mình rồi.”
Cô cũng không đoái hoài đến chính mình, việc ưu tiên hàng đầu là yêu cầu Thẩm Nguyệt Lâm thả cho Giang Khoát ròi đi.
Thẩm Nguyệt Lâm nhìn về phía trước, khẽ nhíu mày, nhìn vệ sĩ cùng Giang Khoát bị đánh đến quằn quại như con giun dưới đất, kêu vệ sĩ mang Giang Khoát người đầy vết thương ra bên ngoài.

Thời Anh không dám nhìn bộ dạng khốn khổ của Giang Khoát. Anh là ân nhân đã giúp đỡ cô rất nhiều, lại cũng bởi vi cô mà phải chịu đựng rất nhiều đau khổ.
“Nhìn dáng vẻ của em, giống như tôi bổng đà uyên ương vậy. Như thế nào? Em vẫn còn yêu hắn ta? Hay là tôi để hai người đi cùng nhau nhé?” Thẩm Nguyệt Lâm nhếch môi, nhưng nụ cười lại không đến được đáy mắt. Ánh mắt u ám, giọng nói có chút giễu cợt.
Thời Anh mím môi không nói gì, cũng không còn gì để nói với anh nữa. Anh ta bệnh hoạn đến mức chỉ vì vẻ mặt của cô mà có thể đổi trắng thay đen, âm dương quái khí. Chỉ cần anh ta thấy ở bên cạnh cô là người khác giới, anh liền cho nó là mối quan hệ nam nữ mập mờ.
Cô không muốn giải thích, mặc cho hắn nghĩ thế nào liền nghĩ như thế đấy. Dù sao mục đích của hắn cũng đã đạt được, cô chưa bao giờ có thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn
Phòng khách bắt đầu trở nên yên tĩnh, hai người đều không nói chuyện, thời gian dần dần trôi qua. Thời Anh ngồi quỳ trên mặt đất, dần dần cảm thấy có chút nóng, trong cơ thể có một loại cảm giác kỳ lạ chưa từng có.
Má cô đỏ bừng, không biết vì nóng hay vì lý do gì khác, một lớp mồ hôi mỏng chảy ra từ trên trán cô.
“Anh đã cho tôi ăn cái gì?” Thời Anh không ngốc, lập tức nhận ra thuốc Thẩm Nguyệt Lâm đưa cho cô nhất định có vấn đề.

Thẩm Nguyệt Lâm cúi người đưa tay chỉnh lại mái tóc rối bù của cô, sau đó nâng cằm cô lên xoa xoa nói: “Em muốn hỏi cái gì? Thân thể của em… em không cảm nhận được sao?”
Tất cả xúc cảm cùng thần kinh của cô trở nên cực kỳ nhạy cảm, sự đụng chạm của Thẩm Nguyệt Lâm khiến Thời Anh toàn thân run lên. Tay của anh rất mát, vô thức cô trườn hai chân qua lại, trong suy nghĩ muốn cọ sát nhiều hơn…
“Có phải hay không bắt đầu thèm muốn cơ thể đàn ông? Cầu xin anh, anh liền cho em.” Thẩm Nguyệt Lâm nghiêng người thổi hơi nóng vào tai cô, thanh âm sắc tình khàn khàn.
Nếu như Thời Anh lúc này còn không hiểu được đó là thuốc là gì thì thật sự là rất ngu ngốc.
“Ngươi?… Dơ bẩn! Đồ hèn hạ!” Cô thật sự không ngờ rằng Thẩm Nguyệt Lâm lại dùng loại thuốc này trên người mình. Cô khó tin nhìn anh, không giấu được sự oán giận trong mắt.
Lúc này, cho dù anh muốn cô, cô cũng không thể phản kháng lại, vậy tại sao anh lại phải dùng thủ đoạn đê tiện như vậy để xâm phạm cô.
Đối mặt với lời trách mắng của cô, Thẩm Nguyệt Lâm trên mặt không có biểu tình gì: “Không còn cách nào, bảo bối, là em tập trung tinh thần muốn chạy trốn, không ngoan, lúc nào cũng trêu đùa điểm mấu chốt của anh.”
Dược tính của thuốc bắt đầu phát tác, cô nằm trên mặt đất thở dốc. Lúc này đã là cuối thu. Cô đang mặc trên mình một chiếc váy dài dệt kim màu be bó sát, ôm sát đường cong cơ thể một cách hoàn hảo. Không biết từ lúc nào, cổ váy đã tuột xuống để lộ bờ vai nhỏ nhắn.
Vốn là một bộ trang phục nhẹ nhàng nhưng bây giờ cô lại mặc như thế này, để lộ đường cong và khoe vóc dáng tuyệt đẹp rất quyến rũ.
Thẩm Nguyệt Lâm ánh mắt thâm trầm, thứ đồ giữa hai chân cương cứng sừng sững, vật to lớn không hề kiêng dè hướng lên dán chặt vào bụng dưới.
Dù rất muốn đâm vào nhưng anh cố gắng nhịn xuống, cởi cúc tay áo một cách chậm rãi, động tác ưu nhã không nhanh không chậm. Thuốc anh đưa cho Thời Anh có dược hiệu rất mạnh. Dù giờ vẫn chưa chịu cúi đầu nhưng chỉ cần thêm một lúc nữa liền ngoan ngoãn cầu thao mà thôi.
“Tôi khuyên em không nên nhịn, càng nhịn càng muốn. Đến cuối cùng, mười người đàn ông cũng chưa chắc có thể thỏa mãn em.”

Hắn chính là muốn nhìn bộ dạng dục cầu bất mãn của cô, cho dù bây giờ có không tình nguyện, một lát nữa mất đi ý thức liền cầu xin hắn thao lộng.
Đôi mắt đẹp của Thời Anh nhắm lại một nửa, trong miệng phát ra những tiếng rên rỉ không thể chịu nổi, dần dần nhìn không rõ sự vật trước mắt, dục vọng trong cơ thể càng ngày càng dâng cao, dần dần ăn mòn lý trí của cô.
Cô cảm thấy toàn thân mình bị nâng lên, hai tay vô tình vòng qua cổ người đàn ông.
Cô gái được đặt trên ghế sô pha với mái tóc đen xõa trên vai, cô nắm lấy bàn tay to lớn muốn rời đi áp lên má mình, thèm thuồng sự mát lạnh. “Đừng… ừm… đi,”
Cô mơ hồ nói, đôi mắt xinh đẹp trở nên dịu dàng và ẩm ướt.
Bàn tay lướt dọc theo má cô, đến tận bộ ngực đầy đặn và bắt đầu nắn bóp bộ ngực thanh tú đó qua lớp quần áo của cô.
“A ~” Tiếng rên rỉ của cô gái khiến bụng dưới của người đàn ông căng cứng, anh cúi đầu che đi cơ thể cô gái, mút lấy môi cô, nuốt hết tiếng rên rỉ của cô vào trong bụng mình. Đầu lưỡi chống đỡ hàm răng, cường thế xâm nhập cùng lưỡi cô quấn quýt, nuốt lấy nước ngọt chảy ra từ miệng nàng.
Nụ hôn hung hãn của người đàn ông dần dần di chuyển xuống phía dưới, liếm và mút lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, muốn nuốt toàn bộ cơ thể cô vào bụng anh.
Ham muốn sắp bùng phát, trong phòng tràn ngập mơ hồ.
Thẩm Nguyệt Lâm tìm được tay cô, đưa tới vật cương cứng ở háng anh, xoa nắn hai viên bi, hầu kết nhấp nhô: “Nếu muốn thì cầu xin tôi, cầu xin bố đụ em.”
Thời Anh vặn vẹo thân thể, thở dốc, ôm anh vào lòng, hai chân kẹp chặt ma sát, không thể chịu đựng được. Cô mang theo một tia nức nở, hai mắt ươn ướt mất đi nhận thức, trở thành một mảnh mê mang

“Làm ơn… làm ơn…”
“Nói cho anh biết, em muốn tôi cho cái gì?”
“Cho tôi…”
“Không phải là cho, là thao. Mau nói cầu bố thao con.”
“Làm ơn…làm ơn bố…thao con đi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận