Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Anh quỳ xuống trước mặt người đàn ông, nhưng cô không thể duỗi tay ra. Giữa hai cái chân hữu lực, bên dưới chiếc quần Tây là một túp lều nhô cao kéo căng đũng quần. Lúc nãy cô vừa ngồi trên đùi anh động động mấy cái hắn cư nhiên phản ứng ngay lập tức.
Cô chạy trốn bao lâu, Thẩm Nguyệt Lâm đè nén dục vọng của mình bấy lâu. Trước đó mỗi ngày, cô cùng hắn ân ân ái ái đã được cảm nhận tinh lực mạnh mẽ đến dọa người của hắn. Giờ đây hắn đã nhẫn nhịn biết bao nhiêu ngày như vậy, cô nghĩ cũng không dám nghĩ hắn đến tột cùng có bao nhiêu dục hỏa tích tụ muốn trút bỏ vào người cô.
Sau lưng cô, Giang Khoát bị vệ sĩ trói tay chân, miệng bị nhét vải để không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Điều duy nhất Thời Anh cảm thấy may mắn chính là cô quay lưng về phía Giang Khoát, ít nhất cô không phải làm chuyện đáng xấu hổ như vậy trước mặt anh.
Nhìn thấy cô đang lơ đãng, Thẩm Nguyệt Lâm ngước mắt ra hiệu cho vệ sĩ, từ trong bếp rút ra một con dao đi về phía Giang Khoát.
Thời Anh sợ đến mức lập tức đưa tay cởi khóa kéo của anh ra: “Tôi sẽ làm, đừng để bọn họ chạm vào anh ấy.”
Tay cô run rẩy, há miệng chuẩn bị đón nhận. Thẩm Nguyệt Lâm chính là không ưa nổi vẻ mặt cô chịu khuất phục vì người khác như thể đang hy sinh bản thân mình. Anh nói với giọng trầm trầm thiếu kiên nhẫn: “Bú nhanh đi, nếu còn tiếp tục trì hoãn như vậy, cuối cùng không chỉ là dùng miệng thôi đâu.”

Thời Anh cuối cùng cũng cầm lấy thứ đồ đã tra tấn cô đến chết trong vô số đêm. Nó thực sự là một lớn côn thịt. Cô nhắm mắt lại và cúi đầu cố nuốt dương vật có kích thước đáng sợ vào miệng. Cô cúi sát đầu giữa hai chân của người đàn ông.
Thẩm Nguyệt Lâm dựa vào trên sô pha, ấn đầu cô gái xuống háng mình, ánh mắt khiêu khích nhìn Giang Khoát cách đó không xa.
Từ góc độ của Giang Khoát, cho dù anh không nhìn thấy tình hình thực tế, nhưng với tư cách là một người đàn ông, anh cũng không phải hoàn toàn không hiểu Thời Anh và Thẩm Nguyệt Lâm đang làm gì.
Anh chỉ không ngờ Thẩm Nguyệt Lâm lại biến thái như vậy.
Giang Khoát thậm chí còn không dám nghĩ đến việc Thời Anh đã lớn lên bên cạnh một người cha bệnh hoạn như vậy như thế nào.
Đàn ông hiểu đàn ông nhất, Thẩm Nguyệt Lâm chắc chắn biết Giang Khoát đối với Thời Anh có tâm tư gì Không một người đàn ông nào sẵn sàng giúp đỡ một người phụ nữ anh ta mới gặp mà không cần lý do, bất quá cũng là thấy sắc sinh dục mà thôi.
Hắn chính là muốn Giang Khoát tận mắt chứng kiến ​​rằng không ai có đủ tư cách để thèm muốn người phụ nữ của Thẩm Nguyệt Lâm hắn.
“Đưa nó sâu hơn chút nữa và cố nuốt chửng đi.” Thẩm Nguyệt Lâm dựa lưng vào ghế sofa với vẻ mặt lạnh lùng.
Nước mắt của Thời Anh rơi xuống đũng quần của anh, cô chịu đựng sự sỉ nhục khi anh đẩy hết côn thịt vào cuống họng cô.
Đã lâu rồi cô không làm loại việc dơ bẩn này. Cái miệng hồng hào của cô gái căng ra đến mức gần như không thể khép được, má cô hơi hóp lại, hình dáng côn thịt to bự lồ lộ hiện ra ở cái cổ nhỏ nhắn trắng trẻo kia.
Nước bọt từ trong miệng cô trào ra, cuống họng ngờ ngợ nôn nao muốn nôn nhưng chúng bị chặn lại bởi gậy thịt to lớn trong miệng cô. Sự co bóp của cổ họng và miệng khiến người đàn ông vô cùng hài lòng. Bàn tay to lớn của anh ấn chặt đầu cô không cho phép cô phun ra ngoài.
Giang Khoát quay đầu đi, không dám nhìn thêm nữa. Đúng là anh thích Thời Anh, khi anh nhìn thấy Thời Anh lần đầu tiên, đôi mắt ướt như nai đó đã khiến trái tim anh loạn nhịp. Vẻ đẹp của cô mang theo nét thanh tịnh trong suốt, thuần chân vẻ đẹp, một nét đẹp tươi sáng và trong trẻo khiến người ta không nhịn được sinh ý muốn bao bọc, che trở.
Một người như vậy nên được đặt trong lòng mà yêu thương chiều chuộng chứ không phải vì những ham muốn ích kỉ mà bị sỉ nhục thế này.
Thời Anh nhắm mắt lại, cố gắng phun ra nuốt vào gậy thịt trong miệng như một cái máy, không dám phát ra bất kì âm thanh đáng xấu hổ nào. Đây là lần đầu tiên cô làm chuyện như vậy trước mặt người khác. Nhiều năm như vậy lòng tự tôn và tự trong của cô đã triệt để bị phá hủy.
Chỉ trong vài tháng, cuộc sống của cô đã bị đảo lộn, từ một tiểu thư quyền quý trở thành món đồ chơi hèn hạ dùng để chiều lòng đàn ông.
Có lẽ đây là số phận. Chính Thẩm Nguyệt Lâm đã biến Thời Anh thành con gái của một gia đình giàu có và ban cho cô mọi vinh dự. Và cũng chính Thẩm Nguyệt Lâm đã biến cô thành một món đồ chơi hèn hạ, chịu đựng mọi loại tủi nhục.
Mạng sống của cô từ đầu đến cuối đều nằm trong tay Thẩm Nguyệt Lâm, cho tới bây giờ vẫn không phải là của cô.
“Ưm… Ưm” Thẩm Nguyệt Lâm không hài lòng với việc cô nuốt chậm như vậy, liền bóp gáy cô, làm động tác lớn, miệng cô đỏ bừng, thân thịt đầy gân không ngừng chuyển động ra vào.
Thời Anh thậm chí còn không có thời gian để thở, trong vài lần thọc rút cuối cùng, anh dùng sức đẩy mạnh gậy thịt vào cổ họng, xuất ra thứ chất lỏng trắng đục tanh tưởi vào trong miệng cô.
“Nuốt đi, không được để rỉ ra một giọt nào.” Khi anh rút dương vật to lớn ra khỏi miệng cô, Thẩm Nguyệt Lâm lạnh lùng ra lệnh khi nhìn thấy Thời Anh làm động tác nôn.
Tinh dịch xông vào trong miệng Thời Anh, anh bắn thực sự quá nhiều, một ít trực tiếp tràn ra từ môi cô, nước mắt trào ra. Cô nín thở, cuối cùng ngoan ngoãn nuốt hết chất lỏng đục ngầu trong miệng.
Cô gái chống tay xuống đất, ngồi xổm sang một bên, đầu tóc rối bù, mặt đỏ bừng, khóe miệng có vài sợi trắng đục, một bộ dáng bị nam nhân chơi đến kiệt sức.

Thẩm Nguyệt Lâm ánh mắt có chút tối sầm. Món khai vị này đối với Thời Anh chỉ là một hình phạt nhỏ mà thôi. Côn thịt hung tợn vẫn không hề có dấu hiệu xìu xuống cho dù anh đã bắn tinh, vẫn sừng sững hướng thẳng lên đầy nghạo nghễ.
Sau khi Thời Anh bình tĩnh lại một lúc, cô đang định ngẩng đầu lên hỏi anh có thể thả Giang Khoát đi không thì Thẩm Nguyệt Lâm một tay bóp má cô, dùng tay lau đi vết trắng đục trên môi rồi nhét một viên thuốc không rõ nguồn gốc vào miệng cô và ép cô nuốt xuống.
“Anh cho tôi ăn cái gì?” Thời Anh trừng mắt, sợ hãi hỏi.

PS Bi kịch chính thức bắt đầu!!!

Bình luận (0)

Để lại bình luận