Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hòa Nhau
Thư ký trợn tròn mắt: “Vậy thành tích xuất sắc của cô ở trường đó?”
“Tôi cũng mua luôn.” Mặt Kiều Sở Sở không thay đổi nói: “Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, tôi là một kẻ học dốt, anh không cần phải hoài nghi.”
Thư ký:”…”
“Nhưng mà!” Kiều Sở Sở đẩy Bùi Du Xuyên về phía trước: “Bằng cấp của anh ba của tôi là thực lực, anh ấy tốt nghiệp thạc sĩ của Học viện Công nghệ MIT! Là học bá tốt nghiệp bằng đỏ đó!”
Cô đắc ý chống nạnh, nhìn Vi Sinh Văn Trạm: “Thế nào? Khó để không động lòng phải không?”
Vi Sinh Văn Trạm mặt không thay đổi nói: “Tôi cũng đến từ MIT.”
Hai mắt Kiều Sở Sở sáng lên: “Vậy hai người càng có nhiều chủ đề chung, hạnh phúc nhân đôi! Tuyệt!!”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Bùi Du Xuyên: “…”
Thư ký:”……”
Vi Sinh Văn Trạm rất không vui.
Anh ta muốn Kiều Sở Sở ở bên cạnh, sao lại biến thành Bùi Du Xuyên?!
Anh ta hít một hơi thật sâu, cẩn thận nói với Kiều Sở Sở: “Hay là như vậy đi, dù sao anh trai cô cũng là đầu xỏ khiến tôi bị thương, cậu ta rất có khả năng ở bên cạnh tôi lại đột nhiên nổi điên, cho nên vì đề để phòng xảy ra chuyện như vậy, chỉ cần là lúc anh trai cô chăm sóc cho tôi, cô nhất định phải đứng bên cạnh.”
Bùi Du Xuyên khó chịu: “Kiều Sở Sở nhà tôi không biết chăm sóc người khác, thậm chí ngay cả cốc nước, con bé cũng không biết lấy, con bé ở bên cạnh anh làm gì? Lộ ra nhiều người, cho anh tăng thêm khí thế sao?”
Kiều Sở Sở: “… Anh à, em biết rót nước.”
Bùi Du Xuyên trừng cô: “Em không biết!”
Vi Sinh Văn Trạm bình thản cười rộ lên: “Vậy liệu cậu có nghĩ đến một loại khả năng, lúc anh em hai người đứng bên cạnh tôi, tôi mới là người tăng thêm khí thế cho các người?”
Bùi Du Xuyên rũ mắt suy nghĩ, phát hiện hình như đúng là như vậy.
Anh ấy nhanh chóng chuyển không cam tâm tình nguyện sang tâm không cam nhưng lòng tình nguyện.
Anh ấy thương lượng: “Có tôi ở đây là được rồi, em gái tôi còn phải vẽ truyện tranh, không thể ở bên cạnh anh mỗi ngày được.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Ồ, anh cũng biết em có việc phải làm sao.”
[Biết mình bận vẽ tranh còn làm mấy chuyện ngốc nghếch, uống rượu say bắt mình đón về, còn quẹt cho cổ tay người ta bị thương, đâm như vậy lỡ Vi Sinh Văn Trạm bị uốn ván thì sao, nghe nói uốn ván phải chích ngừa, không biết lớn lão Vi Sinh có sợ chích ngừa hay không.]
Vi Sinh Văn Trạm: “…?”
Bùi Du Xuyên vốn đang không vui, nhưng đột nhiên lại cười: “Đúng rồi, tổng giám đốc Vi, anh bị đâm có thể bị uốn ván, nghe nói uốn ván phải tiêm, không biết tiêm có đau không, ha ha…”
Kiều Sở Sở: “!”
[Bùi Du Xuyên bà tám hệt như mình vậy!]
Bùi Du Xuyên cười đắc ý.
Vi Sinh Văn Trạm nguy hiểm nheo mắt lại: “Cậu thử một lần là biết.”
Anh ta đột nhiên cầm lấy chiếc nĩa được đặt trên bàn – chiếc nĩa mà Bùi Du Xuyên đã dùng qua, giống như con báo nhanh lẹ đâm vào mu bàn tay của Bùi Du Xuyên.
Bùi Du Xuyên không kịp tránh, trong nháy mắt mu bàn tay máu me đầm đìa: “!”
Vết thương của anh ấy dài và sâu hơn vết thương của Vi Sinh Văn Trạm, trải rộng cả mu bàn tay.
Khóe miệng Vi Sinh Văn Trạm cong lên: “Bùi Du Xuyên, đi tiêm phòng uốn ván đi, tiêm xong là biết có đau hay không thôi.”
Anh ta chậm rãi nhìn Kiều Sở Sở: “Nhớ đè chặt anh trai cô đấy, kẻo anh trai cô lại sợ tiêm đến mức nhảy dựng lên.”
Kiều Sở Sở sửng sốt: “Nhưng nếu như vậy thì hai người hòa nhau rồi, bởi vì anh ấy rạch anh một cái, anh cũng đâm anh ấy một cái, một người bị thương ở lòng bàn tay, một người bị thương ở cổ tay, vết thương chỗ cổ tay anh cũng không đụng vào động mạch chủ, giống như vết thương của anh trai tôi vậy, chỉ là nhìn qua thì đáng sợ.”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Bùi Du Xuyên đang nhỏ máu: “?”
Vi Sinh Văn Trạm tức đến bật cười: “Kiều Sở Sở, không phải đó chứ, cô đang muốn trở mặt không nhận sao?”
Kiều Sở Sở run lên, dù sợ vẫn phân rõ phải trái: “Thật xin lỗi, nhưng tôi cảm thấy hai người đã hòa nhau rồi, chẳng qua tiền tiêm phòng uốn ván cứ để anh tôi bỏ ra, là do miệng anh ấy tiện.”
Bùi Du Xuyên: “?”
Cô cụp mi xuống, liếc nhìn Vi Sinh Văn Trạm: “Nếu anh không hài lòng với khoản bồi thường lần này, chúng ta có thể tiếp tục nói chuyện. Dù sao thì anh trai tôi cũng là người trêu chọc anh trước, vậy nên anh có thể để anh trai tôi tiếp tục chăm sóc cho anh cũng được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận