Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sao Lại Là Tôi
[Mình đã từng cứu mạng Vi Sinh Dư Xán, chắc hẳn có thể giúp Bùi Du Xuyên hóa giải lần này.]
Bùi Du Xuyên: “…”
Chết tiệt!
Anh ấy lại thua trong tay gia tộc Vi Sinh lần nữa, còn nợ Kiều Sở Sở một nhân tình.
Sao anh ấy lại không nhớ lâu chứ, có đứa em trai như Vi Sinh Hoài Lăng, nhất định sẽ có một ông anh cả biết bán thảm!

Kiều Sở Sở mở cửa: “Tổng giám đốc Vi?”
[Con trai lớn à, để mẹ đến gặp con nhé.]
Lúc Vi Sinh Văn Trạm nghe thấy ba từ “con trai lớn”, khóe miệng anh ta âm thầm giật giật.
Anh ta ra hiệu cho cô ngồi xuống cạnh mình: “Ngồi đi.”
Kiều Sở Sở thận trọng xua tay: “Tốt nhất là tôi nên đứng.”
[Thứ nhất, anh là lớn lão, anh trai tôi làm anh bị thương, tôi phải giúp anh ấy nhận sai, thứ hai, anh và nam chính trong truyện tranh của tôi giống nhau như đúc, ngồi bên cạnh anh, tôi không cách nào tiếp nhận được.]
Ánh mắt Vi Sinh Văn Trạm sâu xa: “Nếu muốn nhận lỗi, tốt nhất nên ngồi cạnh tôi, chúng ta cùng vui vẻ bàn bạc.”
Kiều Sở Sở giật mình, thấy có vẻ như anh ta không hề nói đùa, bất chấp khó khăn ngồi xuống bên cạnh anh ta: “Anh trai tôi…”
“Tôi không định truy cứu chuyện của anh trai cô.” Vi Sinh Văn Trạm bình tĩnh đưa tay đến bên cạnh cô: “Cô không cần nghĩ đến việc lợi dụng ân tình Vi Sinh Dư Xán nợ cô để dùng ở chỗ tôi, em ấy là em ấy, tôi là tôi.”
Kiều Sở Sở sửng sốt.
[Mình nói mà, không hổ là một lớn lão, đến cả việc mình nghĩ gì cũng biết, chắc chắn anh ta có thuật đọc tâm!]
[Nhưng anh ta không muốn gì cả. Vậy anh ta muốn gì?]
Kiều Sở Sở liếc mắt nhìn tay Văn Trạm đang đặt cạnh chân mình, hít một hơi.
[Muốn mình sao?!]
[Không, không được, không được, lời này mình nghe cũng không nghe được, nghe một câu mình trực tiếp sập phòng, về sau mình còn ký sách cho độc giả của mình sao được!]
Cô lo lắng đến mức nghịch ngón tay: [Nhưng Vi Sinh Văn Trạm không phải con trai thật sự của mình, chỉ là bề ngoài giống nhau thôi, anh ta là người sống, không thể dùng suy nghĩ của mình áp đặt lên người ta được.]
[Nhưng, như vậy thì mình vẫn không nhịn được!]
[Cứu mạng, rốt cuộc bây giờ mình cũng hiểu được cái gì gọi là người thay thế rồi!]
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Ồn ào thật đấy
Anh ta chỉ nói một câu, tiếng lòng của Kiều Sở Sở như vỡ đê ào ào chảy ra.
Anh ta day trán nói: “Tay tôi bị thương, tôi muốn tìm người tạm thời chăm sóc tôi, giúp đỡ tôi một số chuyện nhỏ, dù sao thư ký của tôi cũng quá bận.”
Kiều Sở Sở lấy lại tinh thần, kinh ngạc: “Chỉ yêu cầu này thôi sao?”
Vi Sinh Văn Trạm gật đầu, biết rõ còn cố hỏi: “Đúng vậy, nếu không thì cô nghĩ thế nào?”
Kiều Sở Sở thở phào nhẹ nhõm: “Vậy anh nên nói ngay đi chứ, dọa chết người ta rồi, tôi còn tưởng rằng anh…”
Cô ngừng nói, chuyển chủ đề: “Anh đợi một lát.”
Kiều Sở Sở trực tiếp dẫn Bùi Du Xuyên đang có vẻ mặt đề phòng từ bên ngoài đi vào: “Anh, lớn lão Văn Trạm đã quyết định tha thứ cho anh rồi. Chỉ cần anh chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho anh ta, anh ta sẽ xóa bỏ hiềm khích của hai người trước đây!”
Bùi Du Xuyên: “?”
Vi Sinh Văn Trạm: “? Kiều Sở Sở, tôi đang nói cô.”
Kiều Sở Sở sững sờ: “Sao lại là tôi? Tôi đâu phải người đâm anh.”
Vi Sinh Văn Trạm: “… Cô muốn tôi tha thứ cho anh trai cô, cô phải chăm sóc cho tôi.”
Kiều Sở Sở không thể tưởng tượng: “Dựa vào đâu chứ? Chắc không phải vì tôi là phụ nữ nên mới muốn tôi chăm sóc cho anh đó chứ? Không thể nào, không thể nào?”
Vẻ mặt của cô dần dần trở nên ghét bỏ: “Anh không phải là loại đàn ông hèn hạ như vậy chứ?”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Dĩ nhiên là không.
Anh ta muốn nghe tiếng lòng của cô, nên muốn sẵn tiện lừa cô đến bên cạnh mình, ở bên cạnh cô.
Bằng không sao anh ta phải tự mình chuốc lấy cực khổ?
Thư ký quả quyết bước đến: “Cô Kiều, là như thế này. Chúng tôi luôn cho rằng cô tốt nghiệp từ một trường lớn học danh tiếng. Tình cờ anh ấy cũng thích trường của cô, cho nên anh ấy cảm thấy có chung đề tài nói chuyện với cô.”
Kiều Sở Sở: “Nhưng bằng cấp là do tôi mua.”
Khóe miệng thư ký giật giật: “Nhưng đó là… Một trường lớn học rất nổi tiếng.”
Kiều Sở Sở nghiêm túc nói: “Đúng vậy, rất nổi tiếng, cho nên rất đắt tiền, tôi đã tặng cả một tòa nhà để làm giảng đường.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận