Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kiều Sở Sở, Em Thay Đổi Rồi, Em Trở Nên Không Thương Anh Trai Nữa
Kiều Sở Sở lấy lại tinh thần, trung thực mà vẫy tay: “Tạm biệt!”
Khóe miệng Vi Sinh Văn Trạm tràn ra một tiếng cười khẽ, ánh mắt lưu luyến trên mặt cô một lát rồi dứt khoát xoay người rời khỏi.
Thư ký nhanh chóng buông Bùi Du Xuyên ra, đuổi theo Vi Sinh Văn Trạm.
Kiều Sở Sở bước nhanh tới bên cạnh Bùi Du Xuyên: “Anh mau băng bó vết thương một chút đi, còn phải tiêm một mũi uốn ván đấy.”
Máu trên tay Bùi Du Xuyên vẫn còn nhỏ xuống, anh ấy không để ý tới cô, lạnh lẽo nhìn về phía bóng lưng của Vi Sinh Văn Trạm.
Bỗng nhiên Vi Sinh Văn Trạm quay đầu lại liếc anh ấy một cái.
Mặt Bùi Du Xuyên trầm xuống, anh ấy vô cùng mềm yếu ôm vai Kiều Sở Sở: “Á, chóng mặt.”
Kiều Sở Sở nhanh chóng đỡ lấy anh ấy: “Chảy chút máu như vậy mà đã chóng mặt sao? Trông anh cũng không giống khỉ ốm mà.”
Bùi Du Xuyên: “?”
Anh ấy ghé lại gần cô, không cam lòng truy hỏi: “Chẳng phải trước kia em rất thích anh sao? Anh bị thương, em cũng phải dùng băng dán cá nhân dán vết thương cho anh, còn thổi một chút, còn rơi nước mắt, sao bây giờ anh trai bị thương thành như vậy em cũng thờ ơ hả?”
Vi Sinh Văn Trạm nhướng mày kiếm, đi vào thang máy trong suốt, nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ ở cuối hành lang.
Kiều Sở Sở nhíu chặt mày: “Em cũng đã nói hiện tại em khác với quá khứ rồi. Quá khứ là em hồ đồ, bây giờ em sẽ không tiếp tục làm loại chuyện vô đạo đức đó nữa.”
Mặt Bùi Du Xuyên trầm xuống, giọng điệu của anh ấy trở nên lạnh lẽo: “Em cảm thấy giúp anh băng bó sau khi anh bị thương là chuyện vô đạo đức sao?”
Cô bất đắc dĩ: “Không phải.”
[Nguyên nhân vô đạo đức là vì mục đích băng bó của mình. Trước kia mình băng bó đều mang theo nhiệm vụ quyến rũ bây giờ đã không cần quyến rũ nữa.]
[Huống chi chỗ này cũng đã là phòng y tế, muốn người giúp đỡ băng bó gọi người ta tới là được, mình cũng không thể chuyên nghiệp hơn người ta đúng không?]
Bùi Du Xuyên nhìn cô.
Một năm trước, anh ấy vận động bị thương, Kiều Sở Sở ngồi đối diện anh ấy, dùng bàn tay trắng nõn nâng tay của anh ấy.
Cô cầm nhíp, cẩn thận khử trùng cho anh ấy: “Đau không?”
Anh ấy cảm thấy mâu thuẫn mà không nói lời nào.
Kiều Sở Sở đưa tay anh ấy lên miệng, dùng đôi mắt long lanh như nước nhìn anh ấy, nhẹ nhàng thổi một cái.
Đau đớn bị gió mang đi một chút.
Cô không chút che giấu mà quyến rũ anh ấy, hai mắt lóe lên ánh sáng cực kỳ mờ ám, nước mắt rơi ra từng giọt to: “Em đau lòng cho anh, anh ba.
Để em nắm tay của anh đi, cho đến khi máu không còn chảy nữa.”
Hôm đó anh ấy không nói chuyện, cũng không từ chối, cứ vậy lặng lẽ nhìn cô, mãi cho đến khi vết thương thật sự không còn chảy máu mới dừng lại.
Bùi Du Xuyên tỉnh lại từ trong hồi ức, hô hấp hơi dồn dập, yết hầu chuyển động lên xuống, nhìn về phía Kiều Sở Sở bên cạnh.
Kiều Sở Sở vốn hoạt bát, để thoải mái, cô mặc áo thun rộng rãi và quần ống rộng hoàn toàn khác với vẻ tinh xảo trong ký ức hôm đó, vẻ mặt bình tĩnh như đang đỡ một người chết.
Ánh mắt của anh ấy có chút mờ mịt, lại đột nhiên cảnh giác, nhìn về phía thang máy trong suốt phía đối diện.
Vi Sinh Văn Trạm đứng trong thang máy, ánh mắt hung ác nham hiểm, mang theo tính công kích sắc bén.
Bỗng nhiên Bùi Du Xuyên nhếch miệng, cúi người, ôm Kiều Sở Sở vào lòng.
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Cửa phòng y tế cạch một cái bị đóng lại.
Người đàn ông dùng sức vô cùng, hiển nhiên không hi vọng có người quấy rầy.
Thư ký cũng thấy cảnh này, xin chỉ thị của anh ta: “Tổng giám đốc Vi?”
Vi Sinh Văn Trạm không vui: “Đi.”
Thư ký gật đầu, lúc này mới buông bàn tay đang giữ cửa thang máy ra.
Thang máy từ từ đi lên.
Trong phòng y tế cũng đột nhiên nóng lên.
Kiều Sở Sở bị Bùi Du Xuyên đè dưới người, khiếp sợ nhìn anh ấy chằm chằm.
Bùi Du Xuyên lại giẫm lên vết xe đổ, ngồi trên người cô, dùng mu bàn tay nhuốm máu vuốt tóc: “Anh không cố ý, vừa rồi bị váng đầu.”
Kiều Sở Sở: “… Vậy anh còn không xuống?”
[Mình thấy anh ấy cố ý thì có, nào có ngã lên giường mượt mà như vậy chứ?]
[Có điều bình thường anh ấy đều giống một tên khốn kiếp đứng đắn, có lẽ anh ấy sẽ không làm chuyện như vậy mới mình đâu, chắc là không cố ý, không thể nghĩ xấu về anh ấy được.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận