Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giữ Người
Vi Sinh Văn Trạm nheo mắt lại, tròng mắt hẹp dài sâu thẳm khiến cho người ta nhìn mà không hiểu thâm ý.
Người thư ký cầm chiếc máy tính bảng bên cạnh rùng mình.
Hỏng rồi!
Tổng giám đốc Vi tức giận!
Kiều Sở Sở hồn nhiên không biết, cô cúi đầu, không tiện nhìn Vi Sinh Văn Trạm.
Một bàn tay trắng nõn đột nhiên nắm lấy mặt cô, buộc cô phải nhìn lên.
Kiều Sở Sở đau đớn, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt nguy hiểm của Vi Sinh Văn Trạm.
Bùi Du Xuyên nhanh chóng bước tới: “Vi Sinh Văn Trạm, buông tay ra!!”
Thư ký nhanh tay lẹ mắt giữ lấy Bùi Du Xuyên: “Tổng giám đốc Vi, có lẽ tôi có thể cản anh ta một phút rưỡi! Xin anh nhanh lên!!”
Kiều Sở Sở không rõ lắm.
Văn Trạm nhéo mặt cô, cúi người đến gần cô.
Một vị ngọt của đào mật rất nhẹ thoang thoảng trên mặt.
Kiều Sở Sở có chút mất tập trung, nhìn về phía bàn bên cạnh.
Có một gói kẹo dẻo vị đào bên trên.
Đều bị ăn hết rồi.
Một túi kẹo này, đều là anh ta ăn sao?
Gò má cô bị đau, lại lần nữa đối mặt với ánh mắt của Vi Sinh Văn Trạm.
Khí thế của anh ta hùng hổ dọa người, đánh giá từ đầu đến chân cô một lượt, giọng điệu ý tứ sâu xa: “Vịt đến bên miệng tôi chưa từng chạy mất, hôm nay lại có chân dài.”
Khóe miệng Kiều Sở Sở bị nhéo đến mức cong môi lên, có chút không hiểu, nói chuyện cũng không rõ ràng: “Anh ba của tôi là vịt sao?”
“Không.” Vi Sinh Văn Trạm cười lạnh, ánh mắt càng thêm nguy hiểm: “Đồ ăn là một người khác, cũng là người đầu tiên khiến tôi phải trắng tay mà về.”
“Nhưng đây không phải vấn đề về thức ăn.” Vi Sinh Văn Trạm nhìn chằm chằm vào mắt cô, chậm rãi nói: “Là do tôi không cẩn thận, để lại sơ hở, để đồ ăn chiếm tiên cơ.”
Kiều Sở Sở vẫn không hiểu.
[Rốt cuộc anh ta đang ám chỉ ai?]
[Chẳng lẽ anh ta coi trọng anh trai mình?!]
Kiều Sở Sở trợn tròn mắt như chuông đồng: [Không được, truyện tranh của mình là BG!!]
Vi Sinh Văn Trạm nhếch miệng ghé sát vào tai cô: “Yên tâm đi, tôi không coi trọng anh trai cô, cô cũng không cần suy nghĩ lung tung, tôi chỉ nhắc nhở cô một câu, cô khiến tôi không vui, mặc dù chuyện này là vấn đề của tôi.”
Kiều Sở Sở: “… Anh có muốn cùng tôi xem clip hài không?”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Vẻ mặt cô chân thành lấy video ra: “Tôi vừa xem được một số video hài hước, hay là tôi chia sẻ với anh nhé.”
Vi Sinh Văn Trạm: “???”
Anh ta lại khẽ cười rộ lên, cười đến ý vị không rõ: “Tôi vui vẻ lại rồi.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Chơi trò gì vậy, lúc thì vui, lúc lại không vui, anh ta là cá nóc sao? Lúc tức giận thì phình lên, không tức giận lại xẹp xuống.]
Vi Sinh Văn Trạm nở một nụ cười ý vị không rõ, vỗ nhẹ đầu cô: “Cô nói đúng, Kiều Sở Sở, chuyện giữa tôi và anh trai cô quả thực là vấn đề của tôi, chúng ta hòa nhau.”
Anh ta đi ngang qua cô.
Mang theo một mùi thơm mát lạnh và vị ngọt của đào mật.
Kiều Sở Sở ngây người: “Chờ một chút.”
Văn Trạm quay lại nhìn cô.
Cô chỉ vào vỏ kẹo dẻo đào mật trên bàn: “Anh thích ăn kẹo dẻo đào mật sao?”
[Xin hãy nói với mình là thích đi!]
[Con trai trong truyện tranh của mình cũng thích ăn đào mật!! Đây là điểm dễ thương đó! Là điểm đáng yêu mà mình thiết kế cho con trai mình!!]
Vi Sinh Văn Trạm hất cằm, từ trên cao nhìn xuống cô: “Là tôi ăn đó.”
Sắc mặt Kiều Sở Sở đột nhiên đỏ lên, kích động đến hai mắt sáng lên: “Thật là trùng hợp.”
Vi Sinh Văn Trạm nghiêng đầu cười đầy ẩn ý: “Cô cũng thích à?”
Cô gật đầu như giã tỏi!
Văn Trạm thoải mái cho tay vào túi quần, đứng ở cửa ra vào, dịu dàng nói: “Tôi thích cắn mở lớp vỏ mềm của kẹo dẻo, cảm nhận hương vị mềm dẻo bên trong. Mặc dù bên ngoài đã rất mềm rồi nhưng bên trong lại càng mềm hơn, nó mềm đến mức nát bét, đến nỗi tôi có cảm giác như mình đang bắt nạt một viên kẹo dẻo, khiến tôi cảm thấy rất thư giãn.”
Kiều Sở Sở: “…”
[… Không hổ là một lớn lão. Trước đây có chị Dư Xán vì chán chơi đàn ông, đổi sang kiểu ăn chay như Lý Giai Hạo, sau này còn thấy Vi Sinh Văn Trạm ăn kẹo dẻo trái cây cũng phải để ý như vậy.]
Vi Sinh Văn Trạm càng cười vui vẻ hơn: “Tôi đi đây, cô Kiều, cô không nói hẹn gặp lại tôi sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận