Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quả Nhiên Rất Phù Hợp
Vi Sinh Hoài Lăng lặng yên không tiếng động ra khỏi tủ quần áo, đi tới bên cạnh Kiều Sở Sở, lấy khăn tay khử trùng mang theo bên người ra, nhẹ nhàng lau mu bàn tay của Kiều Sở Sở.
Cậu hài lòng vỗ vỗ.
Sạch sẽ!
Vi Sinh Hoài Lăng nhẹ tay nhẹ chân mà lấy một sợi dây chuyền từ trong túi ra.
Sợi dây chuyền bằng đá paraiba có hình giọt nước màu xanh lam.
Cậu cực kỳ trôi chảy mà đeo lên cổ Kiều Sở Sở, dựa vào ánh trăng mà ngắm nghía.
Quả nhiên rất phù hợp.
Cậu cẩn thận nhét tờ giấy mình đã viết xong vào trong tay cô, giơ tay làm thủ ngữ với cô: “Chị của em nói, nhìn thấy cô gái mình thích nhất định phải mang theo quà, đây là đá paraiba mà em cẩn thận chọn lựa, dùng tiền lương em vừa kiếm được để mua.”
Vi Sinh Hoài Lăng cười rộ lên: “Hi vọng đá quý và ngày mới có thể khiến chị vui vẻ, bởi vì mỗi lần nghe được giọng nói của chị em đều rất vui.”
Cậu ra khỏi phòng Kiều Sở Sở, quay người lại đụng phải Vi Sinh Văn Trạm mặc đồ ngủ.
Vi Sinh Văn Trạm thâm sâu khó lường mà nhìn cậu, dáng vẻ đã biết cậu trốn trong phòng Kiều Sở Sở từ lâu, dùng thủ ngữ nói: “Em đang làm gì vậy?”
Cậu trả lời: “Tặng dây chuyền cho Kiều Sở Sở.”
Vi Sinh Văn Trạm hỏi: “Cô ấy thức sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng lắc đầu.
Vi Sinh Văn Trạm: “Vậy là em tặng cô ấy lúc cô ấy đang ngủ à? Em có biết như vậy rất đáng sợ không? Sẽ không có ai thích hành động này của em.”
Trên mặt Vi Sinh Hoài Lăng giữ nụ cười xa cách, dùng thủ ngữ nói: “Anh cách xa cô ấy một chút cho em, anh trai.”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng tiến lên, hồn nhiên mà nhìn anh ta cười: “Em rất không hài lòng với quyết định tự tiện tiếp cận cô ấy của anh, vậy nên em mới vội vàng chạy tới, lần sau đừng làm như vậy nữa.”
Vi Sinh Hoài Lăng chớp đôi mắt ướt sũng: “Chuyện của cô ấy, em và chị em giải quyết là được rồi.”
Vi Sinh Văn Trạm híp mắt: “Em không tin mắt thẩm mỹ của anh à? Em cảm thấy anh sẽ thích kiểu người như Kiều Sở Sở sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng mỉm cười: “Em tin, em chỉ nhắc nhở anh thôi.”
“Được.” Vi Sinh Văn Trạm cười giả tạo: “Vậy thì em tin nhầm rồi.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Trong mắt Vi Sinh Văn Trạm xẹt qua ý cười mỉa mai: “Việc hay như nghe tiếng lòng không thể để một mình em được hời, huống chi em không biết anh quan trọng với cô ấy bao nhiêu.”
Sắc mặt Vi Sinh Hoài Lăng từ từ trầm xuống.
Vi Sinh Văn Trạm cười chế nhạo: “Cô ấy lấy anh làm nguyên mẫu, vẽ ra một quyển truyện tranh. Cô ấy rất vừa ý ngoại hình của anh, anh quan trọng hơn em. Chờ lúc nào đó em cũng lẫn vào một quyển truyện tranh thì lại so với anh đi.”
Vi Sinh Hoài Lăng lảo đảo lùi về sau một bước, lộ ra biểu cảm như bị sét đánh.
Vi Sinh Văn Trạm phóng khoáng xoay người, ý cười sâu sắc.
Rất thú vị.
Trêu chọc Vi Sinh Hoài Lăng cũng giống như trêu chọc Bùi Du Xuyên, vừa trêu đã trúng đích.
Anh ta nghĩ tới một việc, quay đầu hỏi: “Em tặng châu báu gì?”
Vi Sinh Hoài Lăng còn đang khiếp sợ: “… Pairaba.”
Vi Sinh Văn Trạm gật gù, thâm sâu khó lường mà cười: “Vậy anh sẽ tặng cái đắt hơn.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “!”
Kiều Sở Sở bị một trận tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Ngoài cửa còn truyền tới tiếng thét chói tai âm lượng cao của hai người phụ nữ: “Đừng cản tôi, tôi chỉ muốn hỏi thôi, các người đừng cản chúng tôi!”
Cô vẫn còn đang trong trạng thái mơ màng, cho đến khi giọng nói bên ngoài trở nên rõ ràng, âm thanh ồn ào giống như ong vỡ tổ truyền tới, cô mới phản ứng bên ngoài thật sự có người cãi nhau.
Kiều Sở Sở xuống khỏi giường, mở cửa phòng mình ra, đúng lúc gặp phải Bùi Du Xuyên vừa mặc quần áo vừa đi.
Anh ấy để một đầu tóc xoăn bồng bềnh, tùy tiện tròng một cái áo len lên người, che khuất nửa thân trên ở trần, cơ bụng màu đen căng đầy không có chút thịt thừa chợt xẹt qua trước mặt cô.
Đột nhiên cô tỉnh táo.
[Mẹ kiếp, cơ bụng đẹp như vậy thế mà lại là anh trai của mình, thật là phí của trời mà!]
Bùi Du Xuyên: “?”
Anh ấy vội vàng chui đầu ra từ trong áo len, khó tin nhìn về phía cô.
Kiều Sở Sở nhanh chóng thay đổi sắc mặt: “Đêm qua em ngủ rất ngon, cảm ơn anh ba.”
Bùi Du Xuyên phát ra một tiếng cười lạnh: “Xảy ra chuyện mới nhớ tới tìm anh mình đúng không? Vậy em cảm thấy anh thế nào?”
Cô giơ ngón cái lên: “Vô cùng đẹp trai!”
Bùi Du Xuyên nhướng mày: “Dáng người của anh thế nào?”
Kiều Sở Sở không chút do dự: “Cực kỳ đẹp!”
Bùi Du Xuyên mỉm cười: “Vậy anh có khuyết điểm không?”
Kiều Sở Sở nói: “Hoàn toàn không có!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận