Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đúng Là Năm Tháng Không Tha Người
Bùi Du Xuyên lấn cô vào trong, nửa nằm trên giường, giọng điệu mạnh mẽ: “Nhắm mắt lại.”
Kiều Sở Sở ngơ ngác trong nháy mắt, sự sợ hãi quanh quẩn trong lòng biến mất sạch sẽ trong nháy mắt: “Em không cần…”
“Đừng không cần, em không ngủ được anh cũng ngủ không ngon.” Bùi Du Xuyên nhíu mày: “Em không biết anh bị suy nhược tinh thần hả? Bên ngoài có một chút động tĩnh anh cũng có thể thức giấc.”
Kiều Sở Sở rất khiếp sợ: “Kẻ ngả đầu là ngủ như anh mà còn có thể bị suy nhược tinh thần à? Em nhớ anh đặt đồng hồ báo thức đánh thức cả nhà, anh còn ngủ như heo chết.”
Mặt Bùi Du Xuyên trầm xuống, mất hứng: “Mau nhắm mắt lại đi, đừng để cho anh mất kiên nhẫn, nếu không anh sẽ phát lại phim kinh dị hù dọa em!”
Kiều Sở Sở nghẹn họng, chỉ đành nhắm mắt lại.
[Đúng là năm tháng không tha người, tên đầu óc đơn giản ngả đầu là ngủ như Bùi Du Xuyên cũng có thể bị suy nhược tinh thần được.]
Bùi Du Xuyên: “?”
[Có điều có người ở bên cạnh mình cũng tốt, cuối cùng mình cũng không cần lo lắng hãi hùng nữa, hì hì!]
Bùi Du Xuyên: “…”
Coi như cô đã khiến lời nói của mình không có sơ hở rồi.
Bàn tay ấm áp của anh ấy đặt lên mu bàn tay của cô, vừa vỗ vừa ngâm nga: “Ôi mũi thuyền treo đèn sa, tảng đá xanh lặng lẽ in dấu hoa văn mới, khi mưa phùn rả rích, chim én trở về không chờ đợi ai…”
Cô nghe tiếng hát trầm thấp nhẹ nhàng, an tâm mà cong người, dựa vào bên cạnh anh ấy.
Bàn tay ấm áp của Bùi Du Xuyên trùm lên mu bàn tay của cô, rất nhẹ nhàng mà vỗ.
Cô dần dần cảm thấy thả lỏng, cơn buồn ngủ từ từ ập tới.
[Thật ấm áp, giống như khi còn bé vậy.]
Trong lòng Bùi Du Xuyên run lên, cụp mắt nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Cô cũng giống như khi còn bé, mặt mũi không thay đổi, hoàn toàn phát triển về kích thước mà thôi.
Năm sáu tuổi, Kiều Sở Sở bị Bùi Mộc và Bùi Từ đùa dai, nhìn thấy một bức tranh quỷ cực kỳ đáng sợ, sợ tới mức buổi tối ngủ không ngon, ôm chăn gõ cửa phòng anh ấy.
“Cha mẹ đi công tác không có ở nhà, anh ba anh có thể ngủ với em không? Em rất sợ.”
Cô ôm chăn đảm bảo: “Em tuyệt đối sẽ không đụng anh!”
Lúc đó anh ấy cảm thấy rất khó hiểu: “Tại sao lại là anh?”
Cô bé đáng thương nói: “Cơ thể anh cường tráng, dương khí rất nặng, trông có vẻ quỷ sẽ không bám anh.”
Vì vậy, Kiều Sở Sở nằm bên cạnh anh, đắp cái chăn màu tím của cô.
Anh ấy ngã đầu đã ngủ mát.
Kiều Sở Sở lại chọc anh ấy tỉnh lại: “Anh ba, em vẫn không ngủ được, anh làm ra chút tiếng động đi, thật sự không được thì anh ngáy cũng được, em cứ cảm giác dưới giường có người, trong tủ cũng có người, anh còn biến thành quỷ.”

Anh ấy rất tức giận.
Là giận Bùi Từ và Bùi Mộc.
Anh ấy bất đắc dĩ vỗ mu bàn tay của Kiều Sở Sở: “Lúc mẹ anh dỗ anh ngủ đều vỗ anh như vậy, anh lại hát cho em nghe, như vậy đã ngủ được chưa?”
Hai mắt Kiều Sở Sở tỏa sáng: “Cảm ơn anh! Ngày mai cả ngày em đều ghe anh sai khiến!”
Anh ấy hừ lạnh, vỗ mu bàn tay của cô hát cho cô nghe.
Kiều Sở Sở nịnh nọt anh ấy “Anh là người hát hay nhất trong số mấy anh trai, cảm ơn anh ba, anh vất vả rồi.”
Anh ấy xùy một tiếng: “Em không cảm ơn anh thì sao? Chẳng lẽ anh còn có thể mặc kệ em à?”
Cô bé nịnh hót cười với anh ấy: “Em sợ anh cảm thấy em phiền phức, hì hì.”
Anh ấy hừ lạnh: “Anh là anh trai của em, chỉ cần em nói một câu, anh sẽ giúp em.”
Bùi Du Xuyên trở về từ trong hồi ức, nhìn Kiều Sở Sở đã ngủ say.
Lúc đó, tay của cô nho nhỏ, một tay của anh ấy là có thể bao trùm tay cô.
Hiện tại, tay của cô vẫn nhỏ, một tay của anh ấy vẫn có thể bao trùm tay cô.
Anh ấy thất thần nghĩ: “Trước kia em ỷ lại anh nhất, nói anh cường tráng có cảm giác an toàn. Lúc sợ quỷ, em luôn nghĩ tới anh đầu tiên. Anh không cần nghe tiếng lòng của em, bởi vì em sẽ chủ động nói với anh em đang sợ cái gì.
Hiện tại, em trải qua chuyện còn đáng sợ hơn quỷ, lại không nói với anh một câu nào nữa.
Anh chỉ có thể thuận theo tiếng lòng hiểu nỗi sợ của em, còn có… ngăn cách của em đối với anh.
Bùi Du Xuyên ngồi cả một tiếng, bảo đảm Kiều Sở Sở đã ngủ say mới tắt đèn bàn đi, chán nản đứng dậy rời khỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận