Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vi Sinh Hoài Lăng Thì Sao
Bùi Bất Tiện gửi một tin nhắn bằng giọng nói, khàn cả giọng: “Em đã nói không phải em! Cuối cùng là ai làm loại chuyện này!”
Lâm Thanh: “… Hình như tôi rơi vào bệnh viện tâm thần, nhưng tôi càng đau lòng cho Kiều Sở Sở hơn, em ấy ở trung tâm bệnh viện tâm thần.”
Lâm Thâm: “Bùi Bất Tiện đi kiểm tra thử xem tình trạng thần kinh có ổn định không đi.”
Bùi Bất Tiện: “Bây giờ tôi chỉ muốn biết rốt cuộc là ai lẻn vào phòng của Kiều Sở Sở đưa vòng cổ!”
Lâu Thính Tứ: “Vi Sinh Hoài Lăng thì sao?”
“?”
Từng dãy chấm hỏi nhanh chóng lướt qua.
Lâu Thính Tứ: “Vi Sinh Hoài Lăng là lính đánh thuê, hơn nữa còn là loại sói cô độc nổi bật nhất kia. Tôi nghe nói cậu ta có thể thần không biết quỷ không hay tiến vào nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất.”
Lâm Thanh: “Tên câm điếc trông giống như tiểu thịt tươi trong giới giải trí kia ấy hả?”
Lâu Thính Tứ: “Vi Sinh Hoài Lăng chỉ có gương mặt đó là giống tiểu thịt tươi, người ta cởi quần áo ra trên người đều là cơ bắp và sẹo, hơn nữa cậu ta cực kỳ thích đá quý, năm nào tôi cũng tặng đá quý cho cậu ta, cậu ta nói với tôi bởi vì cậu ta không nghe thấy âm thanh nên thích dùng mắt nhìn những vật hiếm có sáng chói.”
Trong nhóm lặng như tờ một hồi.
Cho đến khi Lâm Thanh phá vỡ im lặng: “Thế nên cậu ta tặng châu báu sáng chói cho Kiều Sở Sở? Thể hiện cậu ta tặng thứ mình thích nhất cho người mình thích nhất!”
Lâm Thanh: “Á á á tôi có thể tôi có thể! Tôi gặm được tôi gặm được tôi gặm được!”
Trong nhóm im lặng một lát rồi bùng nổ.
Một đám người tấn công Lâm Thanh: “Nếu cô thích Vi Sinh Hoài Lăng thì bắt cậu ta đi đi!”
Lâm Thanh: “Ha ha, người ta cũng phải muốn mới được, rõ ràng người ta vừa ý Kiều Sở Sở rồi. Hơn nữa gu của tôi thay đổi rồi, bây giờ ở trong tình cảm tôi là bên mạnh hơn, chỉ thích những chàng trai trẻ mềm mại đáng yêu, loại rất có tính xâm lược này tôi chướng mắt.”
Lâm Thâm: “… Em gặm Kiều Sở Sở và Vi Sinh Hoài Lăng? Vậy anh thì sao?”
Lâm Thanh: “Anh, em ăn ngay nói thật, vốn dĩ Kiều Sở Sở cũng đã rất mềm rồi, giống như một nắm gạo nếp vậy, bên cạnh em ấy đều là loại đàn ông có tính xâm lược rất mạnh, gặm loại người dịu dàng như anh không kích thích chút nào.”
Lâm Thâm: “Anh là người Kiều Sở Sở từng thích.”
Bùi Bất Tiện: “Ồ đúng, từng thích.”
Bùi Mộc: “Ồ đúng, từng thích.”
Bùi Từ: “Ồ đúng, từng thích.”
Bùi Phong Lộng: “Từng.”
Bùi Triệt: “Từng.”
Lâm Thanh: “Từng.”
Lâu Thính Tứ: “Từng.”
Lâm Thâm: “…”
Bùi Du Xuyên tức giận đến mức không nói nên lời.
Anh ấy nên nghĩ tới là Vi Sinh Hoài Lăng từ lâu mới đúng!
Vi Sinh Văn Trạm có thể nghe được tiếng lòng, tương tự, Vi Sinh Hoài Lăng cũng có thể nghe được.
Rõ ràng Vi Sinh Văn Trạm đã từng nói, em trai của anh ta nhìn trúng Kiều Sở Sở, anh ta muốn bắc cầu.
Kết quả Vi Sinh Hoài Lăng vậy mà lẻn vào phòng của Kiều Sở Sở!
Bùi Du Xuyên nhìn về phía Kiều Sở Sở ghé vào cửa nghe lén bên ngoài.
Con ngươi Kiều Sở Sở xoay vòng vòng, tay còn vô thức nắm dây chuyền đá quý, cẩn thận nghe tiếng động bên ngoài.
“Hình như Kiều Khải Hàng biến mất rồi.” Kiều Sở Sở nhỏ giọng nói với anh ấy: “Mẹ Kiều và Kiều Duyệt cảm thấy là em giở trò quỷ, bây giờ đang ở cửa ầm ĩ la hét.”
Cô không khỏi nhíu mày: “Anh nói em có phải bọn họ muốn lừa bịp tống tiền em không? Cố ý giở trò mất tích đúng không?”
Bùi Du Xuyên không trả lời, lại nhìn tờ giấy trong tay một chút.
“Chỉ cần có em ở đây, chị vĩnh viễn không cần lo lắng an toàn của mình, bởi vì em là thiên sứ bảo vệ chị.”
Anh ấy cảm thấy vớ vẩn mà cười ra tiếng, đi tới bên cạnh Kiều Sở Sở, tháo vòng cổ của cô xuống: “Sợi dây chuyền này là anh đeo cho em, vốn chỉ muốn cho em đeo thử, xem thử tặng khách có thích hợp hay không nhưng quên tháo xuống.”
Kiều Sở Sở không hoài nghi quá lâu, nghe lời mà để anh ấy cầm.
Bùi Du Xuyên mặt mày u ám đặt vòng cổ vào trong hộp quà lại, che chở cô sau lưng: “Lùi về sau.”
Kiều Sở Sở lùi về sau mấy bước.
Bùi Du Xuyên mở cửa, đúng lúc nhìn thấy Kiều Duyệt và mẹ Kiều muốn tông cửa.
Hai người vừa nhìn thấy hai người bọn họ thì giương nanh múa vuốt nhào về phía Kiều Sở Sở giống như yêu quái: “Kiều Sở Sở!”
Bùi Du Xuyên dứt khoát đẩy hai người ra.
Kiều Duyệt và mẹ Kiều lảo đảo mấy bước, kinh ngạc nhìn Bùi Du Xuyên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận