Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ai Tặng
Bùi Du Xuyên có chút vui vẻ: “Vậy tính tình anh thế nào?”
Kiều Sở Sở: “Khiến người ta phiền vô cùng!”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Du Xuyên nhìn cô.
Cô nhìn Bùi Du Xuyên.
Sắc mặt Bùi Du Xuyên dần dần tối sầm, anh ấy tiến lên bóp mặt Kiều Sở Sở: “Em mới khiến người ta phiền nhất đấy!”
Kiều Sở Sở bị đau, nói chuyện cũng ậm ờ không rõ: “Ưm ưm ưm!”
Ánh mắt của Bùi Du Xuyên lướt qua, chú ý thấy trên cổ Kiều Sở Sở có thêm một viên paraiba sáng chói.
Cô vốn đã rất trắng, bên dưới dây chuyền màu bạc trắng điểm xuyết một viên đá quý tinh khiết màu xanh lam, làm nền khiến làn da của cô trong tới phát sáng.
Kỳ lạ là đêm qua lúc ngủ không có.
Bùi Du Xuyên cầm viên đá quý hỏi: “Cái này là em mua sao?”
Kiều Sở Sở cũng sững sờ: “Hả, đeo lên lúc nào vậy? Cái này không phải em mua, em cũng chưa từng đeo lên.”
Nói xong, chính cô cũng hoài nghi bản thân.
[Mình không có mang mà đúng không? Thức khuya nhiều khiến mình cảm thấy đầu óc cũng choáng váng.]
[Đêm qua để phối với váy đen của mình, đã đã đeo kim cương đỏ, hơn nữa mình đã đặt nó vào trong hộp trang sức của mình rồi mà.]
Bỗng nhiên Kiều Sở Sở nghĩ tới điều gì, bối rối chạy tới bàn trang điểm của mình, mở hộp trang sức ra.
Kim cương đỏ sáng lấp lánh ngoan ngoãn nằm trong hộp trang sức, cơ thể lạnh buốt của cô ấm áp trở lại trong nháy mắt.
Viên kim cương đỏ này trị giá hơn trăm triệu, là quà sinh nhật mười tám tuổi mà Bùi Uyên tặng cô, nếu bị đổi đi thì cô xong đời rồi.
Cô thở ra một hơi thật dài: “Không sao, kim cương đỏ của mình không bị mất.”
Bùi Du Xuyên tức tới bật cười: “Em cảm thấy đây là vấn đề kim cương đỏ không bị mất sao?”
Anh ấy nhìn về phía giường của cô, phát hiện trên tủ đầu giường đặt một tờ giấy chứng nhận đá quý và hộp quà.
Đồng thời trên giường còn có một tờ giấy.
Bùi Du Xuyên nheo mắt, sai khiến Kiều Sở Sở: “Em tới cửa xem thử bọn họ đang tranh cãi cái gì nhé?”
Kiều Sở Sở gật đầu, đi về phía cửa.
Bùi Du Xuyên cấp tốc cầm tờ giấy trên giường lên.
“Chỉ cần có em, chị vĩnh viễn không cần lo lắng về an toàn của mình, bởi vì em là thiên sứ bảo vệ chị.”
Anh ấy cảm thấy vớ vẩn mà cười, chụp tờ giấy này lại gửi vào trong nhóm: “Ai đưa đây?
Qua một buổi tối, trên người Kiều Sở Sở có thêm một viên paraiba, nửa đêm mười hai giờ lúc tôi dỗ em ấy ngủ vẫn chưa có, vừa mở mắt ra thì em ấy đã có thêm một viên paraiba, còn có thể một tờ giấy, ai đưa đây hả!”
An ấy tức giận đến mức tay cũng run lên.
Tên khốn nạn này lẻn vào phòng của anh ấy, giống như biến thái đeo dây chuyền cho Kiều Sở Sở!
Kẻ đó còn làm gì nữa!?
Kẻ đó thừa dịp lúc Kiều Sở Sở ngủ còn làm gì nữa?
Bùi Triệt: “Ai đưa?”
Bùi Phong Lộng: “@Bùi Mộc @Bùi Từ hai đứa lại đùa dai đúng không?”
Bùi Mộc: “Hai bọn em bao lớn rồi mà còn đùa dai chứ, không phải bọn em!”
Bùi Từ: “Đúng đó, không phải hai bọn em! Lỡ như là Bùi Bất Tiện thì sao? Nó thích làm chuyện mờ ám như vậy nhất. @Bùi Bất Tiện ra giải thích đi.”
Bùi Bất Tiện: “Không phải em!”
Bùi Du Xuyên tức giận: “Vậy Bùi Uyên thì sao? Có phải Bùi Uyên đưa không?”
Bùi Triệt: “Hôm qua Bùi Uyên nhập viện rồi, viêm màng não do virus, anh ấy sốt cao tối hôm qua vừa mới hạ sốt, bây giờ cả người còn yếu ớt, có lẽ cũng không có thời gian xem điện thoại.”
Lâm Thanh: “Chỉ có tôi để ý tới Bùi Du Xuyên dỗ Kiều Sở Sở ngủ sao?”
Bùi Du Xuyên: “Đây không phải trọng điểm! Trọng điểm là cái vòng cổ tự nhiên xuất hiện!”
Lâm Thanh: “@Lâm Thâm, có phải là anh đưa không? Anh đóng vai bệnh kiều hả?”
Lâm Thâm: “… Lẻn vào du thuyền xa hoa trên biển, thần không biết quỷ không hay đeo dây chuyền cho Kiều Sở Sở, em cho rằng anh trai em là đặc công sao? Anh trái lại khá hoài nghi Lâu Thính Tứ.”
Bùi Phong Lộng: “@Lâu Thính Tứ.”
Bùi Triệt: “@Lâu Thính Tứ.”
Bùi Mộc, Bùi Từ: “@Lâu Thính Tứ.”
Bùi Bất Tiện nổi điên: “@Lâu Thính Tứ cút ra đây giải thích!”
Lâu Thính Tứ: “Rất vinh hạnh được mọi người hoài nghi, nhưng xin lỗi tôi không biến thái như vậy, tặng quà sao phải lén la lén lút chút, cũng không phải diệt trừ đối thủ.”
Trong nhóm im lặng một lát, lại mồm năm miệng mười rùm beng lên.
“Vậy thì là ai!”
“Bùi Mộc Bùi Từ hai đứa thừa nhận đi, hai đứa luôn làm chuyện như vậy!”
“Thật sự không phải hai đứa bọn em mà! Nhất định là Bùi Bất Tiện! Nó đang càng chạy càng xa trên con đường không bình thường!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận