Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cố Ý Thì Sao
Kiều Sở Sở không cho là đúng: “Cố ý thì sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Kiều Sở Sở dùng thủ ngữ nói: “Tôi không thèm để ý có phải là anh ấy cố ý hay không, tôi chỉ để ý anh ấy bị thương, huống chi thần kinh anh ấy không bình thường.”
Vi Sinh Hoài Lăng nở nụ cười, càng thêm bực bội: “Nói cứ như thần kinh của em bình thường vậy!”
Kiều Sở Sở: “?”
[Hôm nay sao tên Vi Sinh Hoài Lăng này là lạ vậy? Hay là cậu ấy vẫn luôn kỳ lạ như thế?]
Mặt Vi Sinh Hoài Lăng trầm xuống: “Em cố ý bay tới gặp chị đó, Kiều Sở Sở.”
Cậu có chút ấm ức: “Em nhớ chị lắm!”
Kiều Sở Sở giật mình một cái, kinh ngạc thốt lên: “Cậu nhớ tôi?”
Vi Sinh Hoài Lăng đọc hiểu khẩu hình của cô, nghiêm túc gật đầu.
Kiều Sở Sở: “…”
[Nhưng mình không nhớ cậu ấy mà, không phải là vì đưa túi khiến cậu ấy hiểu lầm cho là quan hệ của hai chúng ta rất thân thiết rồi đấy chứ? Nếu không hay là mình trả túi lại?]
[Không được, trả túi lại không lịch sự, mình vẫn nên mua một chiếc xe đưa cho cậu ấy đi, giá cái túi chắc cũng tầm đó.]
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Cô muốn trả túi lại cho cậu?
Cho là cậu tặng một đống túi xách da cá sấu rất đẹp thì cô sẽ thích cậu, có hảo cảm với cậu, ít nhất sẽ giống như cậu, rảnh rỗi thì nhớ tới cậu.
Trên thực tế vẫn luôn là cậu tự mình đa tình sao?
Bùi Du Xuyên ở bên cạnh cười khẩy.
Cho rằng tặng chút châu báu thì có thể khiến Kiều Sở Sở rung động à?
Kiều Sở Sở là người đã thấy việc đời, cô không thiếu tiền, không thiếu túi xách, không thiếu châu báu.
Một chút ân huệ nhỏ làm sao có thể giữ được trái tim cô chứ?
Quá ngây thơ rồi.
Bùi Du Xuyên đắc ý nở nụ cười.
Vi Sinh Hoài Lăng chú ý tới ánh mắt của anh ấy, thái dương nổi gân xanh, ý giết chóc lộ rõ.
Vi Sinh Văn Trạm vẫn luôn ở bên cạnh xem trò vui.
Sau khi Bùi Du Xuyên tức giận, Vi Sinh Hoài Lăng tức giận, hai tên thành tinh đấu đá với nhau thật thú vị.
Sắc mặt Vi Sinh Hoài Lăng mơ hồ hơi xanh, không cam tâm tình nguyện nhìn Kiều Sở Sở.
Cậu cho là mình để tâm tặng đồ tốt cho cô như vậy thì ít nhất sẽ khiến cô nhớ tới mình một chút.
Không ngờ rằng cô thậm chí ngay cả nhớ một chút cũng không nhớ.
Được.
Cậu sẽ mua nhiều hơn nữa! Tốt hơn nữa! Khiến cho cô muốn ngừng mà không được! Khiến cho cô không có cậu không thể sống!
Vi Sinh Hoài Lăng tức giận đến mức đuôi mắt ửng đỏ, nghiêng người sang nhường đường: “Đi thôi.”
Cậu cúi đầu không nhìn Kiều Sở Sở: “Anh trai của cô quan trọng hơn tôi.”
Kiều Sở Sở chớp mắt.
[Đây cũng là sự thật, dù sao đây là anh trai của mình mà.]
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Bùi Du Xuyên nhếch miệng cười ngây ngô, cảm thấy không nhức đầu nữa.
Nhưng Kiều Sở Sở lại nghĩ tới điều gì: “À đúng rồi.”
Cô lấy điện thoại ra: “Thêm Wechat đi!”
Đôi mắt Vi Sinh Hoài Lăng trầm xuống, cậu không từ chối, cầm điện thoại lên thêm bạn bè.
Nhưng thêm Wechat thì sao.
Cậu nghe thấy trong lòng cô không nhớ cậu, bây giờ điều cô làm chỉ là sự đối phó của con người mà thôi.
Bỗng nhiên, cậu nhận được một tấm ảnh Kiều Sở Sở gửi tới.
Là một bức tranh rất tinh xảo.
Vẽ một thiếu niên có mái tóc màu bạc, đang mặc áo khoác màu trắng, trên cổ đeo khăn quàng cổ, đứng trong tuyết, trong tay bưng một người tuyết nhỏ rất đáng yêu, cười với cậu.
Vi Sinh Hoài Lăng khiếp sợ chớp chớp mắt.
Người trong bức tranh này là cậu sao?
Cậu kinh ngạc nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở có chút ngượng ngùng cười cười: “Tôi cảm thấy cậu rất có cảm giác của nam chính truyện tranh, cho nên mấy ngày nay tôi đã vẽ một bức tranh chân dung của cậu, còn chị của cậu nữa, nhưng của chị cậu vẫn chưa vẽ xong, của cậu thì vẽ xong trước.”
Cô chọc chọc lên chỗ má cậu trên bức tranh: “Nhưng hôm nay tôi mới phát hiện cậu có một cái má lúm đồng tiền, trên bức tranh này không có, đợi lát nữa tôi thêm vào cho cậu!”
Hai mắt Kiều Sở Sở lấp lánh ánh rất đẹp: “Để vẽ cậu càng hoàn mỹ hơn.”
Vi Sinh Hoài Lăng sững sờ, yêu thích không buông tay mà giơ điện thoại: “Chị vẽ bao lâu?”
Kiều Sở Sở suy nghĩ một chút: “Hai ngày.”
Cô có chút xấu hổ: “Tôi vẫn luôn nghĩ phải làm sao mới có thể vẽ cậu hoàn mỹ hơn, không ngờ rằng vẫn sót một chút chi tiết.”
“Không.” Vi Sinh Hoài Lăng nhìn kỹ bản thân trong tranh: “Nên như vậy.”
Cậu thật lòng khen ngợi: “Đây là ấn tượng đầu tiên của chị khi gặp em, cho nên không hoàn mỹ cũng là một loại hoàn mỹ.”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn về phía màn hình điện thoại, nhíu mày.
Vẽ vô cùng đẹp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận