Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Có Bẫy
Vi Sinh Hoài Lăng ung dung tự tại: “Hơn nữa tôi có thể kết hôn với cô ấy rồi mới yêu, tôi chỉ có một vật sưu tầm người sống là cô ấy, giống như châu báu của tôi. Tôi thuộc về cô ấy, cô ấy thuộc về tôi, không phải rất tốt sao?”
Bùi Du Xuyên: “Đồ sưu tầm! Kiều Sở Sở là đồ sưu tầm người sống của cậu?”
Anh ấy nổi trận lôi đình: “Tôi thấy cậu muốn bị đánh mà!”
Anh ấy xông lên đánh Vi Sinh Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng treo ngược người, đúng lúc chú ý thấy Kiều Sở Sở và Vi Sinh Văn Trạm.
Hai mắt cậu phát sáng, quyết đoán nhảy xuống xà đơn, đón lấy nắm đấm vung tới của Bùi Du Xuyên.
Một quyền của Bùi Du Xuyên đánh trúng bả vai cậu.
Cậu lảo đảo mấy bước, đặt mông ngồi xuống đất, nước mắt nhanh chóng tràn đầy hốc mắt.
Bùi Du Xuyên: “?”
Tại sao lại bị anh ấy đánh trúng?
Không phải thân thủ của tên này rất linh hoạt sao?
… Khoan đã!
Có bẫy!
Bùi Du Xuyên cảm thấy không đúng, nhìn về phía cửa.
Kiều Sở Sở chú ý tới bên phía bọn họ, nhìn thấy Vi Sinh Hoài Lăng ngã dưới đất, nhanh chóng cất bước đi tới bên này.
Bùi Du Xuyên: “!”
Anh ấy nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng ngồi dưới đất, trong mắt chứa đầy nước mắt, cắn môi nhìn anh ấy một cách đáng thương.
Bùi Du Xuyên tức tới bật cười.
Lại chơi bẩn đúng không?
Được!
Vậy anh ấy cũng chơi bẩn!
Bùi Du Xuyên đâm đầu vào xà đơn!
“Rầm” một tiếng.
Hai mắt anh ấy tối đen, ngã dưới đất.
Kiều Sở Sở: “Anh ba!”
Cô chạy đến bên cạnh Bùi Du Xuyên, thấy đầu anh ấy nhanh chóng nổi lên một cục to, ngơ ngác nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Trên mặt Vi Sinh Hoài Lăng vẫn còn nước mắt, miệng hơi há, cả người đều choáng váng.
Tên Bùi Du Xuyên này học thủ đoạn nham hiểm của cậu đúng không?
Trong mắt cậu chợt lóe lên vẻ tức giận, bối rối lắc đầu với Kiều Sở Sở, dùng thủ ngữ nói: “Em không biết tại sao, đột nhiên anh trai anh ấy đâm tới, không liên quan tới em.”
Mắt Bùi Du Xuyên nổi đom đóm, nằm dưới đất giống như một thi thể.
Ôi… anh ấy buồn nôn quá.
Nhưng không sao.
Anh ấy nắm chắc cơ hội, tên đàn ông tâm cơ đừng hòng giở trò nham hiểm với anh ấy!
Bùi Du Xuyên nắm chặt tay Kiều Sở Sở, yếu ớt nói: “Kiều Sở Sở, em đừng trách em trai Hoài Lăng… Em trai vô tội, em ấy không cố ý.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Giả bộ giỏi lắm!
Cơ thể của Bùi Du Xuyên cường tráng như gấu, sao lại giỏi giả bộ như vậy!
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy nhưng Vi Sinh Hoài Lăng vẫn căng thẳng nhìn về phía Kiều Sở Sở, sợ Kiều Sở Sở hiểu lầm.
Nhưng Kiều Sở Sở lại mặt mày ngơ ngác.
[Thật kỳ lạ, rõ ràng mình nhìn thấy Bùi Du Xuyên như đạp Phong Hỏa Luân đụng vào cột, tinh thần của anh ấy có vấn đề sao? Còn kêu mình đừng trách Vi Sinh Hoài Lăng nữa.]
Bùi Du Xuyên: “…”
Vi Sinh Hoài Lăng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười ngọt ngào.
Hì hì, trộm gà không được còn mất luôn nắm gạo, ngu xuẩn, ha ha ha.
Bùi Du Xuyên: “…”
Không ngờ anh ấy lại đụng vô ích như vậy có được không?
Nhưng ngay sau đó, chỗ đau trên đầu Bùi Du Xuyên bị đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào.
Anh ấy kinh ngạc ngước mắt, chạm phải ánh mắt lo lắng của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở không nhìn anh ấy, chỉ chăm chú nhìn cục u to trên đầu anh ấy: “Lớn thật đó, cảm giác rất đau.”
Trong mắt cô tràn đầy lo lắng: “Anh vẫn ổn chứ?”
Bùi Du Xuyên: “…”
Anh ấy đỏ mặt: “Không, không sao, chỉ là hơi chóng mặt.”
Kiều Sở Sở thở dài.
[Không phải là vì mình làm nhiệm vụ khiến tinh thần của bọn họ đều không tốt nên mới có khuynh hướng tự ngược đãi đấy chứ?]
Cô đưa tay đỡ Bùi Du Xuyên: “Nào, em đỡ anh đi gặp bác sĩ.”
Bùi Du Xuyên được ưu ái mà lo sợ, rất nghe lời được cô đỡ đứng dậy.
Kiều Sở Sở ôm eo anh ấy.
Toàn thân Bùi Du Xuyên cứng đờ.
Kiều Sở Sở ân cần nói: “Anh dựa nửa trọng lượng của mình lên người em đi, không sao, nhưng anh không thể dựa hết, nếu không em có thể bị anh đè gãy xương đó.”
Má Bùi Du Xuyên nóng hổi, anh ấy khẽ gật đầu.
Tai anh ấy đã đỏ tới mức có thể nhỏ máu.
Bỗng nhiên Vi Sinh Hoài Lăng kịp phản ứng, chặn ngang trước mặt Kiều Sở Sở, đề phòng hỏi: “Hai chúng ta vừa gặp nhau, chị không đi ăn cơm với em sao?”
Kiều Sở Sở nhíu mày, có chút bất đắc dĩ: “Xin lỗi Hoài Lăng, anh trai tôi bị thương, tôi phải đưa anh ấy đến phòng y tế.”
Vi Sinh Hoài Lăng bĩu môi, vung vẩy tay như kết ấn: “Anh ta cố tình đụng đấy! Chắc chị thấy rồi mà!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận