Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ tới đây, cô cầm lấy khăn lông ướt, dùng sức lau vài cái ở chỗ tối qua anh viết tên, da thịt trắng nõn rất nhanh bị chà đạp tới đỏ lên.
Nhưng càng lau chữ viết kia hình như càng khắc sâu trong lòng, hình ảnh khiến người ta mặt đỏ tim đập tối hôm qua cứ lặp đi lặp lại trong đầu, dường như trên da thịt còn lưu lại xúc cảm lành lạnh từ tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh, khiến cho vành tai cô cũng dần dần nóng lên.
Cô dùng sức ném khăn mặt sang một bên, nghiến răng nghiến lợi nói: ” Trần Hoài Tự, anh chờ đó cho tôi! “
Thay quần áo xong, Ngôn Trăn ra cửa, trực tiếp đến nhà hàng trên tầng ăn sáng. Cô bưng đĩa, xa xa nhìn thấy Lộ Kính Tuyên ngồi một mình ở góc kia, vì thế đi tới, ngồi xuống đối diện anh.
“ Hôm nay em dậy sớm quá nha. ” Lộ Kính Tuyên uống một ngụm cà phê,” Tối hôm qua chơi vui vẻ không? “
Anh ta không biết chuyện xảy ra giữa Ngôn Trăn và Trần Hoài Tự, chỉ đơn thuần hỏi cô có hài lòng với chuyến du lịch này hay không. Nhưng lời này lại giống như giẫm trúng đuôi của cô. Ngôn Trăn dùng sức xiên một miếng hoa quả, cái nĩa kim loại đập ra tiếng vang thanh thúy trên đĩa sứ: ” Không vui chút nào. “
Lộ Kính Tuyên nghe vậy đứng thẳng dậy, ” Chỗ nào khiến em không hài lòng? Đây chính là thất trách của người làm chủ như anh, có phải khách sạn phục vụ không tốt không? ”
“ Cũng không phải… “
Lời còn chưa dứt, cái ghế bên cạnh bị kéo ra, Trần Hoài Tự ung dung ngồi xuống.
Lộ Kính Tuyên nhìn Trần Hoài Tự bất mãn nói: ” Kể ra tối qua cậu là người chạy nhanh nhất, trốn sớm như vậy, không thể tiếp tục trút rượu. “
Trần Hoài Tự vừa ngồi vững, Ngôn Trăn liền “Lạch cạch” đứng lên, bưng lên chén đĩa của mình, đi tới một cái bàn trống khác ngồi xuống, hiển nhiên không muốn để ý đến anh.
Lộ Kính Tuyên nhìn Ngôn Trăn, lại nhìn Trần Hoài Tự: ” Cậu lại chọc tiểu tổ tông không vui à? Rõ ràng tối hôm qua em ấy còn tốt bụng đi thăm cậu. “
Trần Hoài Tự ngẩng đầu nhìn Ngôn Trăn, chậm rãi nói: ” Có thể là do tôi xấu xa, lấy oán trả ơn đi. “
Âm thanh Ngôn Trăn đâm dĩa càng vang, Lộ Kính Tuyên nhìn hai người hình như có bí mật, không hiểu chuyện gì.
Vài phút sau, Trần Hoài Tự đứng dậy, đi qua một bên nghe điện thoại. Vào lúc này Ngôn Chiêu chậm rãi đi tới, thấy Ngôn Trăn ngồi một mình ở một bên, đưa tay vỗ vỗ bả vai cô: ” Sao không qua kia ngồi? “
“ Không muốn đi. ” Giọng điệu cô cứng rắn.
Ngôn Chiêu nhìn bóng lưng Trần Hoài Tự cách đó không xa, hiểu rõ cười cười, không nói gì, cũng ngồi xuống bên cạnh Lộ Kính Tuyên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận