Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết qua bao lâu, Ngôn Trăn cảm thấy tay mình sắp gãy, anh vẫn không có dấu hiệu bắn.
” Khi nào thì anh bắn?”
“ Sắp rồi. “
“ Vừa rồi anh cũng nói như vậy! “
Anh cười nhẹ, mυ”ŧ cánh môi cô: ” Lần này nhanh thật, bảo bối, gọi tôi đi. “
“ Gọi là gì? Tôi sẽ không gọi anh là anh trai đâu ! ”
” Tên là được rồi. ”
Ngôn Trăn mặc dù đối với lời nói của anh bán tín bán nghi, nhưng vẫn kêu lên:
“… Trần Hoài Tự. “
“ Ừ. “Anh nhàn nhạt đáp, động tác rõ ràng nhanh hơn vài phần, ” Gọi thêm một tiếng nữa. “
“ …… Trần Hoài Tự.”
Anh thở dốc dồn dập, ưỡn lưng đâm vào lòng bàn tay cô vài cái, thắt lưng căng thẳng, trong nháy mắt thất thần, anh nhẹ nhàng gọi cô: ” Trăn Trăn. “
Giống như vô số đêm trước nghĩ đến cô.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt không ngừng bắn vào bụng dưới của cô, Ngôn Trăn tức giận nói:
” Trần Hoài Tự! Không được bắn thứ bẩn thỉu này lên người tôi! “
“ Hả? “Trần Hoài Tự cầm tay cô liên tục vuốt ve lên xuống, kéo dài kɧoáı ©ảʍ bắn tinh, nhắm mắt hưởng thụ, anh cúi đầu thở dốc, một lát sau mới khàn khàn mở miệng,
“…… Nhưng làm sao bây giờ? Tôi không chỉ muốn bắn trên người em, sau này còn muốn bắn toàn bộ vào trong bụng em. “
Lời nói thô tục này quá mức lộ liễu, cô nghe được trong nháy mắt mặt đã đỏ bừng, dùng sức rút tay về: ” Biếи ŧɦái! Không biết xấu hổ! Anh tìm người khác đi! ”
Cô giãy dụa muốn chạy, lại bị anh ôm lấy, cúi đầu đến hôn lên, môi lưỡi quấn quýt, trong lúc nhất thời hơi thở của cả hai người đều nhuốm màu du͙© vọиɠ.
Ngôn Trăn đứng trước gương, trong lòng mắng chửi Trần Hoài Tự lần thứ một trăm.
Tối hôm qua lúc trở về tắm rửa cô phát hiện trên người đều là dấu vết do anh để lại, không nghĩ tới qua một đêm còn chưa hoàn toàn biến mất, vết đỏ nhàn nhạt loang lổ điểm xuyết trên da thịt trắng nõn, đặc biệt nổi bật.
Cô quay lưng lại, quay đầu nhìn thắt lưng mình trong gương. Chữ anh viết ngày hôm qua đã bị tẩy sạch, nhưng vừa nghĩ tới cô lại bắt đầu hối hận.
Hóa ra anh lại viết chính tên của mình! Đáp án đơn giản như vậy sao cô lại không nghĩ tới chứ!
Tối qua khi cô chuẩn bị rời khỏi phòng thì bị anh ngăn lại, để ở phía sau cửa lại tiếp tục hôn xuống. Cô không tình nguyện mà oán giận thở dốc: “Đừng hôn…… Tôi phải quay về…… Sao anh lại dính người như vậy……”
Anh duỗi tay vuốt sau eo cô, thấp giọng: ” Trên người chúng ta, có tên của nhau. “
“ Hả? ” Cô nghe không hiểu.
“Bé ngốc. ” Ngữ khí anh thân mật vui vẻ, hôn lên trán cô, ” Về đi, ngủ ngon. “
Ngôn Trăn ngây người đi một đoạn trên hành lang mới phản ứng lại: ” Trần Hoài Tự anh mới là đồ ngốc! Anh lại dám mắng tôi! “

Bình luận (0)

Để lại bình luận