Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tay Ngôn Trăn chống lên ghế sofa, nhìn anh từ trên xuống dưới. Nhìn anh toàn thân mặc đồ tây nửa quỳ trước mặt mình, phục vụ cô, trong lòng cô thoả mãn cực kỳ: “Lúc nào anh cũng ngoan ngoãn nghe lời như vậy có phải tốt không. Anh mà không chống đối tôi thì tôi đã không chán ghét anh.”
Cô từ nhỏ đến lớn luôn được yêu thương, nuông chiều thành quen, mọi thứ đều thuận theo ý cô. Người xung quanh đều dỗ dành và vỗ về cô, duy chỉ có Trần Hoài Tự không thuận theo ý cô, lúc nào cũng thích cãi nhau với cô, thường xuyên khiến cô tức muốn chết.
Cô chỉ không hiểu, bạn bè của Ngôn Chiêu đều rất tốt với cô và coi cô như em gái, vì sao Trần Hoài Tự lại không giống vậy?
Cho nên Ngôn Trăn chán ghét anh. Anh vẫn luôn có biện pháp phá vỡ chiếc mặt nạ đoan trang mà mình thật vất vả duy trì, để lộ ra tính cách chân thật nhất trước mặt anh.
Cô ghét cảm giác mất kiểm soát này.
Trần Hoài Tự cúi đầu, mái tóc đen mềm mại óng ánh dưới ánh đèn sáng ngời của phòng nghỉ cho khách. Trong lòng cô dần trỗi dậy ý nghĩ đùa cợt. Cô rút chân ra khỏi lòng bàn tay anh, nghênh đón ánh mắt của anh bằng cách đạp nhẹ lên vai anh.
Có lẽ là do hôm nay diễn tập cả ngày, tuy phần diễn của Ngôn Trăn không nhiều lắm, nhưng hoặc nhiều hoặc ít mưa dầm thấm đất nên cô hơi bị nghiện đùa giỡn. Giờ phút này, cô bắt chước giọng điệu của công chúa trong kịch bản, giả vờ cao cao tại thượng hỏi: “Vì biểu hiện hôm nay của anh khiến tôi hài lòng nên tôi cho anh một cơ hội.”
Mũi chân của cô hơi dùng sức điểm vào vai anh một chút: “Có muốn làm thần tử dưới váy bản công chúa không? Vô cùng vinh dự đấy.”
Trần Hoài Tự nhìn cô nhưng không nói gì.
Ngôn Trăn cảm thấy không thú vị. Cô mất hứng thu chân lại: “Trêu anh một chút thôi, thật là vô vị, ngay cả đóng kịch cũng không diễn theo tôi.”
Cổ chân của cô vừa định co lại đã bị anh bắt được bắp chân, kéo đặt trở lại trên vai mình. Ngón tay thon dài lướt trên làn da mềm mại và xuyên vào trong váy. Ngôn Trăn kinh hãi, chỉ nghe thấy Trần Hoài Tự nhỏ giọng: “Thần tử dưới váy?”
Anh cố ý xuyên tạc ý của cô, đầu ngón tay vuốt ve da thịt mềm mại ở đùi cô, dùng cánh tay nâng góc váy của cô lên và chậm rãi nói: “Có phải dưới ‘váy’ này không?”
Ngôn Trăn bị động tác của anh làm cho sợ tới mức vội vàng che mép váy lại, ý định túm lấy tay Trần Hoài Tự: “Anh đang làm gì đấy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận