Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dường như cô đang tự thôi miên chính mình.
Trần Hoài Tự cười cười không nói, chỉ đưa áo khoác cho cô: “Chúng ta đi thôi.”
Hai người đi ra khỏi rạp chiếu phim. Trên đường đi, Ngôn Trăn ăn năn vì chính mình đêm nay đã bị dao động. Đại não rối loạn, căn bản không chú ý dưới chân, đột nhiên lảo đảo ngã nhào về phía trước, đập trúng sau lưng Trần Hoài Tự. Anh quay người đỡ lấy cô, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Cô nhíu mày: “Gót giày hình như hơi vướng.”
Trần Hoài Tự thấy vậy thì ngồi xổm xuống, để cho cô vịn bờ vai của mình ổn định thân thể, rồi cúi đầu nâng chân của cô lên xem chuyện gì xảy ra.
“Gót giày hỏng mất rồi, như vậy sẽ dễ bị trật chân lắm. Tranh thủ lúc trung tâm mua sắm còn chưa đóng cửa, chúng ta đi mua một đôi mới thôi.”
Anh đứng dậy, vươn tay đỡ lấy cô, để cho trọng tâm của cơ thể cô đều dựa vào trên người mình, rồi lấy điện thoại di động ra gọi điện.
Ngôn Trăn vịn cánh tay của anh, nghi ngờ hỏi: “Anh định gọi cho ai vậy?”
“Quản lý trung tâm. Em đến phòng khách quý ngồi nghỉ một lát đi, chờ tôi ở đó, tôi đi mua cho em.”
Trần Hoài Tự ôm cô đến phòng nghỉ cho khách quý, còn chính mình thì quay người đi đến cửa hàng.
Ngôn Trăn vô cùng buồn chán tựa vào ghế sofa, rung đùi chơi điện thoại.
May mà Trần Hoài Tự đi mua rất nhanh. Không lâu sau đã mang theo một chiếc túi đi vào. Anh đóng cửa lại, ‘cạch’ một tiếng khóa trái cửa rồi đi tới sô pha và mở túi ra.
“Tôi mua nhãn hiệu mà em hay mang, không biết em thích kiểu dáng gì nên dựa theo thẩm mĩ của tôi mà chọn một đôi.” Anh lấy ra một đôi giày mới, “Nếu em không thích, tôi sẽ mua thêm cho em đôi khác.”
Ngôn Trăn cúi xuống đi thử rồi đánh giá: “Rất đẹp, ánh mắt cũng không tệ lắm.”
Nói rồi, cô duỗi ra chân ra lắc lư trước mặt anh.
Trần Hoài Tự ngẩng đầu nhìn sang cô.
“Đi giúp tôi đi.” Ngôn Trăn cắn môi nũng nịu nói, “Tôi mệt mỏi quá, không muốn tự mình thay giày.”
Cô ra vẻ đáng thương, trong mắt long lanh ánh nước, câu người lại kiều mị.
Biết rõ cô đang cố ý trêu chọc mình, Trần Hoài Tự nhìn cô một hồi, cuối cùng vẫn quỳ một chân xuống.
Ngôn Trăn cảm thấy hơi đắc ý nhếch lên khóe môi.
Cô tựa ở trên ghế dài, Trần Hoài Tự nửa quỳ trên mặt đất giúp cô thay giày.
Anh nắm mắt cá chân của cô, cởi chiếc giày cũ ra, sau đó nhẹ nhàng nắm bàn chân trắng nõn của cô trong lòng bàn tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận