Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng không đợi Ngôn Trăn trả lời, anh liền tiếp tục mở miệng, câu nói vừa rồi giống như chỉ là ảo giác của Ngôn Trăn: ” Tôi đi đây, em ngủ ngon. ”
Xe rất nhanh chạy khuất vào màn đêm, ẩn nấp trong đường núi quanh co. Ngôn Trăn đóng rèm cửa sổ, cảm thấy tâm có chút loạn như ma.
Cô đi dạo trong phòng một lúc, quyết định xuống lầu tìm chút rượu uống. Không nghĩ tới vừa mới mở cửa phòng lại gặp Ngôn Chiêu từ thư phòng đi ra.
Ngôn Trăn kinh ngạc: ” Mấy giờ rồi, sao anh còn chưa ngủ? ”
” Anh làm việc. ” Ngôn Chiêu nhẹ nhàng chuyển đề tài, ” Bạn học đưa em về nhà hôm nay, có phải rất có tiền không? Xe này anh nhìn có chút quen mắt.”
Cô hoảng hốt: “Anh nhìn thấy? ”
” Xe đỗ trước cửa nhà mình lâu như vậy, nếu không đi anh còn tính sẽ gọi bảo vệ. ”
Ngôn Trăn hàm hồ trả lời: ” Có thể do xe hỏng rồi. ”
” Thật sao? Nếu vậy đúng là không may mắn.” Ngôn Chiêu cũng không vạch trần cô, xoay người đẩy cửa phòng mình, lúc chuẩn bị đi vào lại liếc mắt nhìn Ngôn Trăn đang đứng tại chỗ,” Còn không mau đi ngủ?
” Em không ngủ được. ” Cô cũng đi theo anh vào trong phòng, ” Vào phòng anh chơi game. ”
” Ngôn Trăn, sáng mai anh còn phải đi làm. ”
” Anh ngủ phần anh còn em chơi phần em. ”
Ngôn Chiêu: …
Ngôn Trăn đi vào ngăn tủ của anh lật tìm băng game, trong lúc tìm vô tình thấy được ảnh chụp chung hồi Ngôn Chiêu tốt nghiệp trung học.
Cô tò mò nghiên cứu như thể vừa khám phá ra một lục địa mới. Trong ảnh chụp chung, tất cả mọi người đều mặc đồng phục màu xanh trắng giống nhau, thân mật mà kề sát một chỗ, nếu không nhìn kỹ căn bản không thấy rõ mặt người.
Nhưng Ngôn Trăn vẫn nhận ra Ngôn Chiêu. Vóc dáng anh cao, hơn nữa khuôn mặt kia thật sự rất nổi bật, mặc đồng phục học sinh nghiêm túc như vậy mà vẫn có cảm giác tự do không bị trói buộc. Mà người đứng bên cạnh Ngôn Chiêu chính là Trần Hoài Tự.
Khuôn mặt kia có khí chất hoàn toàn khác với Ngôn Chiêu, nhưng không hề thua kém. Trên mặt anh không có biểu tình gì, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng nhìn vào ống kính, thắt lưng cao ngất, đứng ở nơi đó thẳng tắp giống như một gốc cây tùng.
Ngôn Chiêu thấy Ngôn Trăn ngồi bất động ở đó nửa ngày, lại gần nhìn thoáng qua: ” Ảnh tốt nghiệp trung học mà thôi, có gì đẹp mà em ngắm lâu vậy. ”
Ngôn Trăn chỉ chỉ Trần Hoài Tự: ” Sao em nhớ hồi cấp ba hai người không cùng lớp? ”
” Đây là hai lớp thực nghiệm chụp cùng nhau. ”

2 / 2

Bình luận (0)

Để lại bình luận