Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn tựa ở đầu vai của anh, gương mặt ửng hồng, thất thần thở dốc, hoàn toàn không muốn thừa nhận chính mình vừa rồi rõ ràng đã bị Trần Hoài Tự liếʍ đến cao trào: “Không thoải mái!”
“Ồ? Xem ra là kỹ thuật của tôi quá tệ rồi, chúng ta lại làm lần nữa.”
Anh giả vờ giả vịt như muốn bổ nhào vào cô, lại bị Ngôn Trăn đá vào trên đùi: “Không cho phép tới đây!”
Giọng nói của cô lên xuống, mang theo tiếng thở dốc đầy bất ổn: “Tôi muốn mặc đồ lót, anh xoay qua chỗ khác đi, không cho phép nhìn!”
Trần Hoài Tự cười rồi xoay người sang chỗ khác.
Ngôn Trăn bưng kín mặt, cảm thấy sự tình phát triển hình như ngày càng không khống chế được.
Lúc Ngôn Trăn về đến nhà đã gần 12 giờ.
Dì Thôi đã ngủ từ lâu, đèn phòng khách vẫn còn thắp sáng chờ cô. Cô thay giày, Chocolate nghe thấy tiếng động ở cửa chính, buồn ngủ chạy tới cọ cọ chân cô.
Cô cúi người xoa xoa Chocolate, dỗ nó đi ngủ, sau đó lên lầu trở về phòng.
Giữa hai chân ẩm ướt dính dính, Ngôn Trăn đi tắm rửa, phát hiện bên trong đùi ngoại trừ dấu hôn, thậm chí còn có dấu răng nhàn nhạt.
” Cầm tinh chó hay sao? Thích cắn người như vậy. ” Cô cắn răng, sức lực dưới tay tăng thêm vài phần.
Tắm rửa sấy tóc xong, cô ngã xuống giường chơi điện thoại, nghe thấy rèm cửa bị gió thổi vù vù rung động, cô bèn đứng dậy định đi đóng cửa sổ.
Kéo rèm ra, cô lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện Trần Hoài Tự vẫn chưa đi.
Chiếc xe màu đen dừng ở cửa chính của biệt thự, nửa người anh dựa vào xe hút thuốc, đầu ngón tay lóe lên một chút ánh lửa, trong đêm tối thoắt ẩn thoắt hiện.
Ánh mắt anh dường như rơi thẳng vào vị trí phòng cô, thấy cô kéo rèm cửa sổ ra, trong phòng còn sáng đèn, cúi đầu gửi cho cô một tin nhắn.
” Sao còn chưa ngủ? ”
Ngôn Trăn hỏi ngược lại: ” Lời này hẳn là tôi hỏi anh mới phải? Sao anh còn chưa đi? ”
Trần Hoài Tự trả lời: ” Tôi đi liền đây. ”
Nhưng mà người vẫn đứng ở nơi đó, không có ý định sẽ rời đi.
Anh bất động, Ngôn Trăn cũng bất động. Hai người cứ như vậy giằng co một hồi, vẫn là Trần Hoài Tự nhận thua trước, đứng thẳng người, nhẹ nhàng vẫy vẫy tay về phía cô.
Lúc này điện thoại gọi đến, giọng nói của Trần Hoài Tự trong gió đêm có chút nhu hòa:
” Ngày mốt tôi đi công tác, đi thành phố Z, lớn ”
Ngôn Trăn không biết trả lời thế nào, đầu ngón tay vô thức nắm chặt rèm cửa sổ, một lúc lâu nhẹ nhàng “A” một câu.
Anh dừng một chút, thấp giọng hỏi: ” Em sẽ nhớ tôi chứ? ”
Thanh âm anh rất nhẹ, dường như chỉ một cơn gió thổi qua liền có thể phiêu tán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận