Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Động tác kịch liệt làm cho cô chảy rất nhiều mồ hôi, tóc từng sợi từng sợi dính trên da thịt, nhũ thịt no đủ trước ngực dán sát l*иg ngực cứng rắn của anh, theo hô hấp phập phồng của cô bị đè ép biến hình, cọ xát ra cảm giác vừa ngứa vừa tê.
Chỗ nào cũng cứng, thật sự ghét muốn chết.
Trần Hoài Tự ôm cô, lại đi thêm một bước, trong lúc lộn xộn, côn ŧᏂịŧ thô cứng đâm mạnh vào trong huyệt, đột nhiên quét qua một nếp nhăn mẫn cảm. Ngôn Trăn chỉ kịp kêu lên, toàn thân run lên như bị điện giật, hai chân ôm lấy thắt lưng anh đột nhiên kẹp chặt, khóc hổn hển thành tiếng:
“… Không cần… Thật sự chịu không nổi… ”
Anh dừng lại, nâng mông cô lên, hôn bên cổ cô hỏi: ” Không cần cái gì? Không cần ở chỗ này sao? ”
Cô chỉ biết mờ mịt thở dốc: ” Ưm đừng… anh đừng nhúc nhích…”
” Làʍ t̠ìиɦ sao có thể không cử động? ” Anh cắn một ngụm ở bên cổ cô, cười nói,” Chuyện này hình như có chút khó khăn. ”
Trần Hoài Tự rút côn ŧᏂịŧ ra, ôm cô đi vài bước, đè cô ở lên tường, thẳng lưng cắm vào.
” Như vậy có được không? ” Anh dịu dàng co rút, thấp giọng hỏi cô,” Còn muốn hay không? ”
Tiểu huyệt bị đâm ra tiếng nước “tí tách”, eo Ngôn Trăn tê dại, nhẹ nhàng thở dốc: ” Còn muốn… ”
” Được. ” Động tác anh chậm rãi, dần tăng thêm một chút cường độ, rất nhanh đã nắm trong tay tiết tấu, thúc cô vừa mạnh vừa nhanh, như muốn đâm nát tiếng rêи ɾỉ của cô.
Sống lưng dán vào vách tường lạnh lẽo, trước ngực là l*иg ngực nóng bỏng của anh, hai mặt giáp công, Ngôn Trăn không có đường lui, không thể né tránh, chỉ có thể ôm chặt anh, bị ép nuốt lấy côn ŧᏂịŧ đang đỉnh lên của anh.
Côn ŧᏂịŧ anh vốn đã dài, nương theo trọng lực rất dễ dàng có thể cắm đến tận cùng, cơ hồ không phí sức lực đã có thể đâm đến tử ©υиɠ, cô chịu không nổi chốc chốc lại bị cắm sâu như vậy, nước mắt cũng không ngừng chảy, hai chân kẹp lấy thắt lưng của anh run rẩy, cắn côn ŧᏂịŧ liên tục cao trào, trong nháy mắt cô cho là mình sướиɠ sắp chết.
Trần Hoài Tự hôn lên má cô, dỗ dành: ” Bảo bối, sau khi trở về, mỗi ngày chúng ta đều phải gặp mặt, được không? ”
Ngôn Trăn chìm sâu vào tìиɧ ɖu͙©, hoàn toàn không rảnh bận tâm anh đang nói cái gì, bóp bả vai anh, đuôi mắt một mảnh đỏ ẩm, muốn nâng thắt lưng trốn rồi sức lực lại không đủ, cả người nặng nề rơi xuống, chỗ sâu nhất thẳng tắp đυ.ng vào qυყ đầυ cứng rắn, bị cắm ra tới nức nở run rẩy khóc hổn hển.

Bình luận (0)

Để lại bình luận