Chương 186

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 186

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảnh tượng lần trước cô bị anh làm đến không khống chế được, bởi vậy tức giận còn rõ mồn một trước mắt, Trần Hoài Tự sợ cô kháng cự tìиɧ ɖu͙© kịch liệt, quyết định vẫn phải từ từ.
Anh thu liễm một chút, cúi đầu nhìn biểu chọc, thong thả rồi lại kiên định đẩy tới huyệt tâm, huyệt non cũng quấy ra tiếng nước triền miên, thoải mái đến mức cô thở hừ hừ không ngừng, đuôi mắt ửng hồng một mảnh.
” Thoải mái không? ” Anh thấp giọng hỏi.
Anh thả chậm cường độ, thân thể như cũ thoải mái, nhưng rồi Ngôn Trăn lại cảm thấy không quá thỏa mãn: ” Ưʍ… Thoải mái… Anh ơi… Anh mạnh một chút…”
Âm cuối rêи ɾỉ giống như móc câu, ngọt ngào đến mức khiến lòng người ngứa ngáy.
Anh vỗ mông cô một cái: ” Gọi chồng ơi đi. ”
Cô bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ cả người đều run lên, huyệt mềm vì thế co rút lại kẹp xoắn, cô rêи ɾỉ đứt đoạn: ” Chồng ơi… Lại mạnh hơn một chút…”
Thắt lưng anh kéo căng, “bạch bạch” đâm sâu vài cái, tiếng nước bắn tung tóe, đâm chọc khiến cô kêu khóc không ngừng, hai chân lại quấn chặt thắt lưng anh, khẩu thị tâm phi ham muốn.
Trần Hoài Tự không phát giác, giường cũ kỹ của khách sạn dường như đã không chịu nổi, phát ra tiếng lay động “cọt kẹt”, nghe thật sự chói tai.
Anh dứt khoát ôm cô từ trên giường lên, Ngôn Trăn cả kinh, hạ thân còn gắt gao nuốt lấy anh, rụt vào trong lòng anh: “….Anh muốn làm gì? ”
” Ồn ào quá, đổi chỗ đi. ”
Trần Hoài Tự vừa ôm cô vừa đi lại trong phòng.
Ngôn Trăn vẫn là lần đầu tiên thử tư thế như vậy. Mỗi lần anh đi một bước, côn ŧᏂịŧ liền ở trong huyệt hung hăng thúc lên một chút, qυყ đầυ đâm mở huyệt thịt, theo bước chân anh không biết sẽ đâm tới địa phương nào, kí©ɧ ŧɧí©ɧ một trận chua xót tê dại thấu xương.
Bước chân tác động côn ŧᏂịŧ, rung động cắm lên, thân thể bởi vì trọng lực không ngừng rơi xuống đón ý nói hùa. Cô sợ loại va chạm không có tiết tấu này, cắn bả vai anh khóc ròng, lại bởi vì sợ ngã xuống, không thể không ôm chặt lấy anh, không thể né tránh mà bị anh đâm vào càng sâu.
” Không… đừng… đừng… đừng đi nữa… ”
Đi chưa được mấy bước cô đã chịu không nổi, ghé vào vai anh run rẩy phun ra một lần.
Nước đầm đìa theo chỗ kết hợp chảy xuôi xuống, thấm ướt sàn nhà.
Ngôn Trăn tay chân như nhũn ra treo trên người Trần Hoài Tự, gò má dán vào vai anh, ánh mắt mê ly dồn dập thở dốc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận