Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tính dục của Trần Tuấn Sinh càng tăng vọt. Ông nâng nửa người dưới của con gái lên, đâm “bạch bạch bạch bạch” một trận.
Hiểu Nhu thật sự bị hành động của ba ba dọa sợ. Cứ việc ba ba luôn mồm đảm bảo sẽ không để cô ngã xuống lầu, nhưng ở độ cao cao như vậy lại dùng sức va chạm mạnh tới thế, sao Hiểu Nhu có thể không sợ được?
Cô chống cửa sổ, hệt như tập thể dục bụng mà không ngừng co chặt bụng dưới, nửa thân trên vẫn luôn dựng thẳng, không dám lộn xộn chút nào.
Rõ ràng cô chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy ánh trăng, nhưng hiện tại Hiểu Nhu nào có tâm tình đi ngắm trắng cái quỷ gì?
“A a… Bảo bối mυ”ŧ thật chặt, sướиɠ chết ba ba… A a… Kẹp thật chặt, đúng là bảo bối của ba ba.”
Hiểu Nhu vì bảo vệ chính mình mà thắt chặt bụng, ngay cả đường động phía dưới cũng căng thẳng tới độ liên tục run lên, điều này khiến Trần Tuấn Sinh sướиɠ tới thét lên thành tiếng.
Nhưng ba ba sướиɠ lại khổ con gái, cô không thể duy trì tư thế căng cứng như vậy quá lâu được, hơn nữa hạ thân bị ba ba điên cuồng công kích như thế, chẳng được bao lâu Hiểu Nhu đã cảm thấy hạ thân bắt đầu trướng tới phát run.
“Ba ba, ba ba, cho con vào đi, con sắp không kiên trì nổi nữa rồi.” Hiểu Nhu lắp bắp khóc cầu.
Tư thế này lại vượt quá giới hạn chịu đựng của cô.
Việc để trần nửa người trên vươn ra ngoài cửa sổ thế này sẽ bị người nhìn thấy mất!!! Lúc này, Hiểu Nhu mới ý thức được vấn đề ấy.
Tuy trong khu biệt thự dân cư thưa thớt, mỗi hộ gia đình cách nhau cũng khá xa, nhưng điều đó không có nghĩa sẽ chẳng có ai đi qua nơi này, lỡ bị người khác nhìn thấy thì sao?
Hiểu Nhu thật sự không dám nghĩ tới hậu quả kia, càng nghĩ càng sợ hãi muốn trốn về.
“Ngoan, cố gắng thêm chút nữa, ba ba… sắp ra rồi!”
Thế nhưng bụng dưới của Hiểu Nhu đã mỏi nhừ, hơn nữa khung cửa sổ lạnh như băng lại cứng như sắt, cộm tới làn da mềm mại của Hiểu Nhu vừa lạnh vừa đau.
Cô gắng sức vươn một bàn tay ra, câu lấy vòng cổ mướt mồ hôi của ba ba, ý đồ làm nũng:
“Nhưng mà ba ba, cửa sổ cạ con đau quá, trở về… trở về đi… rồi ba ba muốn thao thế nào thì thao thế ấy, được không?”
Tuy nói ra lời này rất mắc cỡ, nhưng Hiểu Nhu cảm thấy so với mấy lời nói khiến người xấu hổ này, cứ tiếp tục thao lộng lồ lộ còn đáng xấu hổ hơn.
So sánh hai bên, tránh nặng tìm nhẹ, Hiểu Nhu cắn môi dưới, dù có xấu hổ nhưng cuối cùng cô vẫn nói ra.
“Mẹ nó!”
Trần Tuấn Sinh chửi thầm một tiếng, con gái thật là càng ngày càng biết cách chọc trúng điểm G của ông ta.
Ông ta bế bổng Hiểu Nhu lên nhưng lại không rời khỏi cửa sổ, chỉ để Hiểu Nhu tựa vào nơi hơi thoải mái hơn một chút trên cửa sổ, hạ thân lại đâm mạnh, phát tiết thú tính của chính mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận