Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gậy thịt tàn khốc giày xéo mỗi một tấc trên vách thịt mảnh mai, cắm tới Hiểu Nhu không ngừng cào cấu ga nệm, dù đã bị côn ŧᏂịŧ lấp đầy miệng, nhưng cảm giác hưng phấn muốn thét chói tai kia vẫn đang không ngừng tràn ra từ trong khe hở.
“A… A… A…”
“Cắm chết cháu… Cắm chết cháu… Cắm chết cháu…”
Hai anh em như dã thú điên cuồng lao nhanh trên người cháu gái. Sau một tiếng rống to, cả hai anh em đồng thời bắn đầy cái miệng nhỏ cùng với tiểu huyệt mềm mại của cô gái!
Tϊиɧ ŧяùиɠ thuận theo khóe miệng nhỏ và lỗ nhỏ chảy ra ngoài, thân thể mềm mại lõα ɭồ bị chú với cha kẹp vào giữa, bốn bàn tay to vẫn đang không an phận mà di chuyển khắp nơi, trong phòng ngủ ngập tràn mùi vị tìиɧ ɖu͙©.
Sau khi hoàn toàn da^ʍ phá tầng vách ngăn, mỗi ngày cha con chú cháu đều sống cuộc sống không biết xấu hổ, cho dù tới ngày tết trung thu cũng là như thế.
Một ngày tết trung thu vốn tốt đẹp lại bị cứng rắn bẻ thành thịnh yến dâʍ ɖu͙© của gia tộc.
“A… A… Ba ba, ba ba, hôm nay chúng ta làm đã lâu lắm rồi, tha cho con đi, tiểu huyệt quá mỏi…”
Hiểu Nhu chống lên khung cửa sổ cố gắng giữ vững thân thể đang bị cắm tới ngã nhào về phía trước.
Trần Tuấn Sinh chụp lên mông thịt của con gái, điên cuồng véo bóp, sau đó lại kéo Hiểu Nhu nhích lại gần mình hơn:
“Tiểu yêu tinh, không phải con nói muốn ngắm trăng sao? Làm ở đây chẳng phải đã nhìn được trăng rồi?”
Hiểu Nhu nghe xong lại tức tới muốn khóc. Ngắm trăng mà cô nói ý là muốn nghỉ ngươi! Không phải kêu cha dẫn con tới nơi có ánh trăng tiếp tục thao lộng! Cha thật xấu!
Hiểu Nhu nắm lấy khung cửa sổ, dùng giọng gần như nức nở lên án: “Cha như vậy con còn ngắm trăng kiểu gì được nữa?”
Trần Tuấn Sinh vừa nghe thế lại cười da^ʍ: “Chuyện này đơn giản.”
Ông ta lật mạnh con gái lại, để Hiểu Nhu vươn nửa người ra ngoài cửa sổ. Cô gái bị dọa sợ hét nhỏ, hệt như ném một viên đá vào trong ánh trăng dưới nước, phá hủy không gian tĩnh lặng xung quanh.
“Đừng mà!” Cảm giác bị mất trọng lực khiến Hiểu Nhu sợ tới độ vội dùng năm ngón tay nắm chặt lấy khung cửa sổ, hai chân càng như tự mình cầu sinh, hóa thành dây leo quấn quanh vòng eo tráng kiện của ba ba, rất sợ ba ba buông lỏng tay khiến mình rơi xuống đất.
“Ba ba… A… Ba ba… Ba ba đừng như vậy… A… Như vậy rất nguy hiểm…”
Nửa người trên của Hiểu Nhu đã ngã ra ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng tỏ hệt như một lớp sáng bạc phủ lên người cô, khiến thân thể trắng như ngọc lại tràn ra ánh sáng nhu hòa.
“Yên tâm… Hô a… Ba ba sẽ không để con ngã xuống đâu. Như vậy có phải con đã thấy được trăng rồi không…”
Tầm mắt Trần Tuấn Sinh dán chặt vào cặρ √υ” bị đâm tới lúc ẩn lúc hiện của con gái. Hai vυ” vốn mềm mại trắng tinh hệt như bánh bao, dưới ánh trăng chiếu rọi nó lại càng trắng tới lóa mắt. Hai điểm đỏ kia bị cắm tới khiến người “đỏ mắt”, quả là thỏ ngọc danh xứng với thực!

Bình luận (0)

Để lại bình luận