Chương 186

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 186

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trời vào thu, cuối cùng khí trời với độ ẩm lúc cao lúc thấp cũng bắt đầu trở nên cân bằng nhu hòa hơn.
Hiểu Nhu nhìn thời khóa biểu, lại báo một tiếng với bạn học phụ trách việc điểm danh, sau đó bắt đầu chuẩn bị hành lý ra ngoài du lịch.
Không phải Hiểu Nhu không thích du lịch, chỉ là trước đây chỉ khi nghỉ đông với nghỉ hè cô mới có thể ra ngoài du lịch.
Mà với mật độ dân số của Trung Quốc, mùa cao điểm ấy đi tới đâu cũng chỉ thấy đầu người.
Tuy rằng kỳ nghỉ đông với nghỉ hè kéo dài khá lâu, nhưng không khí cực nóng cùng với cực lạnh đều không được Hiểu Nhu ưa thích, những ngày ấy cô càng thích ở yên trong nhà hơn.
Thế nhưng hiện tại cô đã trở thành sinh viên, điều này có nghĩa cô cũng có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn.
Đặc biệt là sinh viên ở trường nghệ thuật như bọn họ lại càng có vẻ rảnh rỗi tự tại hơn sinh viên bình thường.
Hiện tại nhiệt độ không khí đã ổn định ở mức thoải mái nhất, Hiểu Nhu xoa tay hăm hở chuẩn bị đi du lịch một mình.
Tuy rằng đi du lịch một mình rất tốt, nhưng Hiểu Nhu cũng không thích sáp lại đi chung với đám phượt thủ. Vì để giảm bớt phiền toái, Hiểu Nhu quyết định đăng ký đi du lịch theo đoàn.
Cô lên mạng tìm tới tìm lui, cuối cùng chọn một đoàn du lịch thoạt nhìn tương đối đáng tin cẩy.
Mà lộ tuyến du lịch… Cô không muốn tới nơi đã bị thương mại hóa quá mức, mấy nơi quá nguy hiểm cũng bỏ qua luôn.
Nghĩ tới nghĩ lui, Hiểu Nhu cảm thấy tìm một nơi có phong cảnh đẹp là tốt nhất, như vậy cô cũng có thể tìm ý tưởng sau này còn vẽ tranh.
Thế là Hiểu Nhu quyết định chọn một vùng nông thôn ở phía Tây Nam.
Hiểu Nhu chọn đi vào thời gian này vì đây là thời điểm du lịch vắng khách.
Sau kỳ nghỉ quốc khánh dài hạn, tới mãi tết nguyên đán cũng không còn kỳ nghỉ lớn nào khác. Trong thời gian này, lưu lượng khách du lịch sẽ giảm mạnh.
Đối với công ty du lịch, đây vốn không phải chuyện vui vẻ gì, nhưng đối với Hiểu Nhu cô lại rất vui vẻ vì không cần phải chen chúc chật chội.
Hơn nữa mùa vắng khách các khu du lịch thường có nhiều ưu đãi. Cứ việc Hiểu Nhu không thiếu chút tiền này nhưng cô vẫn rất thích mấy món hời nhỏ như vậy.
Điểm duy nhất không được hoàn mỹ chính là trước khi tới mục đích, Hiểu Nhu phải chịu đựng một chuyến đi thật dài.
Nếu đi máy bay còn tốt, khổ nhất là phải ngồi xe buýt.
Nơi Hiểu Nhu chọn tới lần này là một sơn thôn nhỏ tương đối nguyên sinh, còn chưa bị khai thác quá độ, phong cảnh tuyệt đẹp nhưng vị trí cũng đủ trắc trở.
Phải đi đường núi bảy giờ đồng hồ, một đường xóc nảy khiến người không dễ say xe như Hiểu Nhu cũng cảm thấy không chịu nổi.
Mà điều khiến cô phát điên nhất không phải nó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận