Chương 185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ôm Hiểu Nhu trần trụi bước vào bồn tắm, dùng vòi hoa sen rửa sạch thân thể hai người, tự tay moi hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ mình đã bắn vào thân thể cô gái ra sau đó cầm vòi hoa sen lên rửa sạch tiểu huyệt ướt dính của cô.
Âm phụ lại khôi phục vẻ trắng nõn trơn bóng, thoạt nhìn như nó chưa từng bị xâm phạm bao giờ.
“Đúng là hảo huyệt.” Người đàn ông cảm thán. Đáng tiếc cô gái kiều nộn như vậy lại không phải của anh.
Sau khi rửa sạch thân thể giúp Hiểu Nhu rồi, người đàn ông lại cẩn thận mặc xiêm y lên cho cô.
Xong xuôi cả, Hiểu Nhu đã ngủ say từ lâu, một giấc ngủ này kéo dài tới tận thành phố C.
Tới trạm rồi, người đàn ông lại xách hành lý giúp Hiểu Nhu, hai người như một cặp đôi rời khỏi ga tàu hỏa.
Dự báo thời tiết khá chính xác, vừa ra khỏi trạm, gió lạnh mang theo hạt mưa đã đập vào mặt.
Quả nhiên ở thành phố C cũng có mưa lớn, giọt mưa lớn chừng hạt đậu rơi xuống đất hình thành từng vũng nước sâu cạn không đồng nhất.
Cơn gió mang theo hơi nước lạnh lẽo khiến Hiểu Nhu không nhịn được rùng mình. Người đàn ông kéo Hiểu Nhu lại gần mình hơn, nửa ôm lấy cô, dùng nhiệt độ cơ thẻ mình mang thêm ấm áp tới cho cô.
Thật ra đoàn tàu của bọn họ đã tới trễ 10 phút.
Di động của người đàn ông đổ chuông, là tài xế đã chờ anh ở bãi đỗ xe số một.
“Mưa lớn như vậy để anh đưa em về.” Chờ khi ngắt máy rồi người đàn ông lại nói.
Nhưng Hiểu Nhu lắc đầu, uyển chuyển từ chối.
“Ba em đang trên đường tới rồi, một chút nữa sẽ tới ngay.” Trước khi xuống xe cô đã gửi Wechat cho ba ba, có lẽ rất nhanh thôi ba ba sẽ tới.
“Vậy anh ở đây chờ với em.” Người đàn ông trả lời rất kiên định.
“Không được!” Hiểu Nhu đỏ mặt liên tục lắc đầu: “Nếu để ba ba thấy anh, tới lúc đó em biết phải giải thích như thế nào.”
Cô lại vội vàng thúc giục người đàn ông: “Nếu đã có người tới đón thì anh đi mau đi, đừng để người ta chờ lâu.” Nói xong cô lại xoay người chuẩn bị tới cửa hàng tiện lợi gần đó tránh mưa.
“Chờ một chút.” Người đàn ông giữ chặt tay cô: “Anh còn một việc chưa làm xong.”
Anh cầm ô chạy ra tiệm thuốc ở cửa nhà ga mua nước khoáng cùng với thuốc tránh thai khẩn cấp cho Hiểu Nhu. Thấy Hiểu Nhu uống thuốc xong, anh lại nhét danh thϊếp của mình vào trong túi áo khoác của Hiểu Nhu.
“Nếu thật sự có thai nhớ gọi cho anh, anh sẽ phụ trách.” Trước khi chia tay, anh còn cúi đầu không nỡ mà hôn lên môi Hiểu Nhu: “Hi vọng chúng ta có duyên gặp lại.”
Nhìn theo bóng lưng người đàn ông rời đi, lúc này Hiểu Nhu mới lấy danh thiếu được chế tạo tinh xảo kia ra, thấy được chính giữa danh thϊếp có ba chữ to:
Phương Dật Hiên.
Đây là tên người đàn ông vừa triền miên cả đêm với cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận