Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con đi vệ sinh một chút.”
Thật không cách nào xem nhẹ tầm mắt thỉnh thoảng dừng lại trên người mình của Phương Dật Hiên, Hiểu Nhu đành phải dùng chiêu chạy trốn, vội vã thoát khỏi hiện trường.
Sau khi đi vệ sinh ra, Hiểu Nhu mở vòi nước, bắt đầu rửa tay, nhưng trong đầu cô lại không ngừng suy nghĩ xem lúc về phải làm thế nào mới tránh được đề tài yêu đương này, liệu ba ba có nhìn ra manh mối gì không đây?
A a a, thật đúng là phiền muốn chết!
Có trời mới biết đối tượng tình một đêm của cô lại vừa lúc là đối tượng hợp tác của ba ba. Hẳn là ông trời không ưa cô đúng không? Cứ luôn thích trêu cợt cô như vậy.
“Ai…” Hiểu Nhu thở dài một hơi, tắt vòi vẩy nước trên tay, chuẩn bị trở về đối mặt với hiện thực.
Nhưng mà cô vừa ngẩng đầu, trùng hợp trong gương cũng chiếu thẳng ra một gương mặt tuấn dật, khiến cô sợ tới trực tiếp bật thốt lên: “Sao anh lại tới đây?”
Anh đã đứng sau lưng cô từ lúc nào vậy?
Phương Dật Hiên mỉm cười, từ từ tới gần cô, đôi tay vòng qua eo cô chống lên bồn rửa tay, vừa lúc khóa cô vào không gian nho nhỏ giữa ngực mình.
“Trần tiểu thư, mới vừa rồi anh vẫn luôn muốn hỏi em một câu.” Giọng nói mềm nhẹ lại câu người khiến tai cô ngứa ngáy.
Hiểu Nhu nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng khiến mình không run rẩy: “Cái, cái gì?”
Phương Dật Hiên cúi đầu cắn lên tai cô: “Trần tiểu thư, bạn trai em đâu?”

Càng là khách sạn cao cấp, lại càng quan tâm tới tôn chỉ “khách sạn như nhà, phục vụ tối thượng”, từ bố cục của khách sạn tới việc trang hoàng bố trí đều lộ ra vẻ nhân tính hóa.
Vốn là góc phòng vệ sinh kín đáo còn được đặt cây xanh giúp càng thêm riêng tư, còn cả ánh đèn mờ nhạt kia, rõ là đang muốn xây dựng một hoàn cảnh vệ sinh an toàn không băn khoăn, không lo lắng sợ bị rình coi.
Nhưng thiết kế tri kỷ nhân tính hóa như vậy lại như đang cung cấp cơ hội xảy ra một số tình huống đặc biệt.
Cũng giống như hiện tai.
“Phương tổng, đừng như vậy…”
Hiểu Nhu căng thẳng nắm lấy đôi tay đang nhẹ nhàng xoa nắn bụng dưới của mình, ức chế xu thế ngo ngoe rục rịch hướng lên trên của nó.
Cổ tay mảnh khảnh vì tránh né nụ hôn mềm nhẹ thân mật của người đàn ông mà cố gắng lách qua, đường cong bị kéo dài hợp với xương quai xanh tinh xảo ngoài lễ phục khiến đôi mắt thanh lãnh dưới cặp kính của người đàn ông dẫn cháy lên ngọn lửa màu đen.
“Như vậy không được?” Phương Dật Hiên cố ý đè thấp âm thanh, Hiểu Nhu nghe mà lỗ tai vừa mềm vừa ngứa. Cô không thể không cố gắng đè nén rung động nơi đáy lòng cự tuyệt: “Không được.”
Người đàn ông rất biết nghe lời, thuận theo thỉnh cầu của người phụ nữ, bàn tay vốn đã sờ tới cặρ √υ” căng tròn cũng ngừng lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận