Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu căng thẳng tới mức sắp xù lông lên.
“Giới thiệu với cậu, đây là con gái tôi, tên Hiểu Nhu.” Trần Tuấn Sinh nào biết chuyện giữa Phương Dật Hiên với Hiểu Nhu, cũng không nghĩ gì nhiều mà giới thiệu hai người với nhau.
Phương Dật Hiên biểu hiện hệt như một vị thân sĩ lần đầu gặp người đẹp, anh vươn tay về phía Hiểu Nhu: “Trần tiểu thư, rất hân hạnh được gặp mặt.”
Lễ nghi ưu nhã, phong độ nhẹ nhàng, khiến không ít phái nữ ở đây gần như dính đôi mắt mình lên trên người anh.
Bị buộc phải đáp lễ, Hiểu Nhu không thể không ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông hào hoa phong nhã kia. Cô căng da đầu cố gắng bày ra vẻ tươi cười, bắt tay lại: “Chào anh.”
Bàn tay trắng nõn thon dài co lại, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của thiếu nữ vào trong tay mình. Cũng không biết có phải ảo giác của cô hay không, Hiểu Nhu vẫn luôn cảm thấy lòng bàn tay anh nóng hơn tay người thường rất nhiều.
Rất nóng.
Trên tiệc rượu đương nhiên là phải uống rượu. Vào lúc mọi người nâng ly, Hiểu Nhu hệt như tồn tại dị loại — Chỉ có mình cô uống nước trái cây,
Có một trưởng bối muốn rót ít rượu vang cho Hiểu Nhu nhưng lại bị Trần Tuấn Sinh ngăn cản: “Con nít đừng cho nó uống rượu.”
“Sao vậy, chẳng lẽ con gái ông còn chưa thành niên?” Người nọ nghi ngờ hỏi.
“Sao có thể được?” Phó đổng Trần thị xua tay: “Tôi nhớ con bé đã 20 rồi, đúng không Hiểu Nhu?” Hệt như sợ mình nhớ không rõ ràng, vị phó đổng kia còn cố ý hỏi Hiểu Nhu chứng thực.
Hiểu Nhu hơi xấu hổ gật đầu.
“Vậy uống một chút thì có sao đâu.” Người nọ vừa nói vừa lại lần nữa rót rượu cho Hiểu Nhu, nhưng bị phó đổng cười ngăn cản:
“Lão lưu, ông đừng chọc lão Trần giận. Lão Trần bao bọc con gái rất chặt, ngay cả rượu cũng không cho uống, yêu đương cũng không được phép đâu.”
“A?” Phương Dật Hiên đang ngồi cách đó không xa truyền tới một tiếng ý vị thâm trường khiến đáy lòng Hiểu Nhu nhảy dựng lên, chột dạ tới độ gắp tôm cũng run tay làm rớt.
Trên tiệc rượu của người Trung Quốc không bao giờ có thể thoát khỏi đề tài này. Lưu bá vừa nghe thấy đã khuyên nhủ Trần Tuấn Sinh: “Ai nha lão Phương, ông quản cũng nghiêm quá đi. Đã 20 tuổi rồi còn không cho yêu đương?”
“Con bé còn nhỏ, yêu đương cái gì.” Vừa nói tới đề tài này, Trần Tuấn Sinh lại tỏ vẻ không vui. Dựa vào cái gì mà ông ta phải nhường con gái bảo bối cho người đàn ông lạ hoắc bên ngoài?
Một tiếng cười khẽ không nghiêng không lệch vừa lúc lạc vào trong tai Hiểu Nhu.
Cô chỉ cảm thấy lưng như bị kim chích, không cần ngẩng đầu cô vẫn biết được chắc chắn hiện tại trên gương mặt thân sĩ tràn ngập vẻ cấm dục lừa gạt kia đã treo đầy ý cười khiến người ta chán ghét!

Bình luận (0)

Để lại bình luận