Chương 221

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 221

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Dật Hiên dán mặt lên, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng quét qua sợi chỉ bạc kia, sau đó lại phủ lên một màu nước mới.
Anh cạy khớp hàm của thiếu nữ ra, đầu lưỡi giảo hoạt nhanh chóng xông vào trong đôi môi thiếu nữ, tận tình câu dính lấy môi lưỡi của Hiểu Nhu.
Căng thẳng, kí©ɧ ŧɧí©ɧ, tìиɧ ɖu͙©… gắt gao trói buộc hai người.
Ngón tay Phương Dật Hiên nhanh chóng cắm rút moi móc trong động thịt của Hiểu Nhu, bàn tay dán lên âʍ ɦộ của cô tạo áp lực, khiến mông cô bị ép chặt vào eo anh, cảm thụ từng đợt cọ xát nóng cháy.
Dâʍ ŧᏂủy̠ đã chảy đầy không cách nào ngăn cản nổi, bắt đầu thuận theo đùi Hiểu Nhu chậm rãi chảy xuống, cho dù Hiểu Nhu có khép chặt hai chân cũng không có tác dụng gì.
Quá nhiều kí©ɧ ŧɧí©ɧ kɧoáı ©ảʍ khiến bụng dưới của Hiểu Nhu không nhịn nổi mà co rụt lại.
Đúng lúc này, Phương Dật Hiên bỗng xoa trúng phần thịt lồi của Hiểu Nhu, đột kích mạnh bạo nhất cử đẩy Hiểu Nhu lên tới cao trào.
Cô chỉ cảm thấy trước mắt như có tia sáng trắng lóe lên, bụng dưới căng chặt, hai chân thẳng đờ, một dòng nước ấm thuận theo lỗ nhỏ của Hiểu Nhu vội vàng trào ra, hoàn toàn tưới ướt bàn tay Phương Dật Hiên.
Cao trào tiến tới khiến hai chân cứng còng đã sắp không kiên trì nổi của Hiểu Nhu nhanh chóng mềm thành cục bông, đầu gối nhũn ra, cả người muốn ngã xuống mặt đất.
Nhưng Phương Dật Hiên đã sớm phòng hờ, anh vươn tay nắm lấy cánh tay Hiểu Nhu, một tay vòng chặt eo thon của cô, kéo cả người cô vào trong lòng ngực của mình.
Cô thở phì phò, tiếp tục dư vị cao trào.
“Em xem, anh đã nói là rất nhanh mà.” Tiểu huyệt của cô vẫn mẫn cảm hệt như trước kia, rất dễ dàng đạt tới cao trào.
Thì ra rất nhanh của anh là ám chỉ chính cô ư? Hiểu Nhu thở phì phò lẩm bẩm trong lòng.
Trên mặt Phương Dật Hiên lại hiện ra nụ cười thân sĩ. Anh rút tay ra khỏi váy lễ hội của Hiểu Nhu, trên ngón tay khớp xương rõ ràng đã bị dâʍ ɖị©ɧ của thiếu nữ xối ướt đẫm, thậm chí Hiểu Nhu mắt sắc còn có thể nhìn thấy trên cổ tay áo tây trang của anh có vết nước thấm vào, khiến cô xấu hổ tới độ mặt càng đỏ hơn.
Phương Dật Hiên sửa sang lại váy áo giúp Hiểu Nhu sau đó vỗ vỗ mông cô, nói: “Em về trước đi, rời đi quá lâu sẽ không tốt.”
Chỉ vậy là xong? Cô còn tưởng…
Hiểu Nhu ngoài ý muốn nhìn về phía anh, ánh mắt còn không khống chế nổi mà nhìn về nơi đã gồ lên bên dưới quần tây của anh.
“Còn chưa đi?” Phương Dật Hiên rửa sạch tay rồi vẩy vẩy nước, phát hiện Hiểu Nhu còn đang đứng tại chỗ nhìn anh, ánh mắt kia vừa nhìn đã biết cô bé này đang suy nghĩ cái gì.
Phương Dật Hiên cong môi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận