Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ nghe thấy Phương Dật Hiên thấp giọng than thở một tiếng, sau đó mới chậm rì rì mà bổ sung: “Có cũng không sao, anh có thể cạnh tranh.”
Nói xong, anh lại cong ngón tay sờ lên nơ con bướm bên eo cô, hệt như mở quà mà nhẹ bỗng kéo mở nút thắt.
Chỉ nháy mắt, chiếc qυầи ɭóŧ mỏng manh của Hiểu Nhu đã bị kéo sang một bên, chuẩn bị sẵn sàng để người đàn ông có thể xâm lấn thêm một bước.
Trong lòng Hiểu Nhu kêu to một tiếng không ổn, cô muốn duỗi tay ra ngăn cản nhưng đã quá muộn, ngón tay thon dài của Phương Dật Hiên đã ngựa quen đường cũ mà chọc vào trong lỗ nhỏ ngọt ngào của cô.
“Anh…” Hiểu Nhu thiếu chút nữa thét to. Cô mau chóng nâng tay phải lên, môi đỏ khẽ mở, cắn nhẹ vào ngón tay mình.
Nếu không làm như vậy, cô thật sự sợ mình sẽ mất khống chế mà hét to thành tiếng.
Váy lễ hội quá mỏng manh, nếu mặc qυầи ɭóŧ bình thường vào sẽ hằn vết, rất bất nhã, cho nên chiếc qυầи ɭóŧ tình thú mỏng tới không thể mỏng hơn này vốn là ba ba chuẩn bị cho chính mình.
Chỉ là ông ấy không nghĩ tới còn có người nhanh chân đến trước ông.
“Trần tiểu thư, em ướt rồi đây.”
Sau khi phá vỡ vô số lớp thịt mềm, xuân thủy đang bị chặn lại bên trong tự nhiên chảy ra, nhanh chóng thấm ướt đầu ngón tay Phương Dật Hiên, lấp đầy khô khốc, khiến ngón tay anh có thể ra vào càng dễ dàng hơn.
“Ưm… Phía trong thật chặt…” Phương Dật Hiên híp mắt hưởng thụ tiểu huyệt xúc cảm như tơ lục, mυ”ŧ chặt tới nỗi anh lưu luyến quên lối về.
“Ưm… Đủ rồi… Sẽ bị người nhìn thấy…” Hiểu Nhu khó khăn gằn ra mấy chữ từ trong cổ học.
Tuy rằng góc nhà vệ sinh khá kín đáo, nhưng kiểu gì cũng có thể có người tiến vào nhà vệ sinh, bọn họ dây dưa ở đây lâu như vậy rồi vẫn chưa có người tới, đúng là may mắn.
“Ngoan, rất nhanh sẽ xong thôi.” Phương Dật Hiên hơi hổn hển dỗ dành cô, sau đó lại thêm một ngón tay vào tiếp tục cắm mật huyệt của cô.
“Ưm…” Hiểu Nhu muốn mắng anh nhưng cuối cùng lại không dám mở miệng.
Cô cắn chặt ngón tay của mình, trong lòng thóa mạ người đàn ông mặt người dạ thú này.
Rất nhanh? Có quỷ mới tin anh. Cô còn chưa quên lúc ở trên xe lửa cô đã bị anh tra tấn bao lâu đâu, tuyệt đối không bao giờ tin tưởng hai chữ “thật mau” phát ra từ trong miệng anh.
Rõ ràng Hiểu Nhu chỉ thầm chửi bới anh trong lòng nhưng Phương Dật Hiên lại như có thuật đọc tâm, có thể nhìn thấu tâm tư của cô.
Anh cười khẽ một tiếng nâng cằm cô lên, để cô đối mặt với chính mình.
“Cắn không đau?”
Hiểu Nhu tự thả ngón tay của chính mình ra, trên môi còn treo một sợi chỉ bạc mờ nhạt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận