Chương 224

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 224

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phần cúc dưới cổ áo sơ mi đã bị cởi mất ba cúc, lộ ra xương quai xanh rõ ràng cùng với một phần ngực trắng nõn của người đàn ông, khiến mũi Hiểu Nhu nóng lên, không cách nào dời mắt nổi.
“Ực”, là tiếng nuốt nước bọt rất rõ ràng.
Mặt Hiểu Nhu đỏ bừng lên, tay bịt chặt miệng lại, cố gắng nhắm chặt mắt coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Không phải cô, cô không có, tiếng nuốt nước bọt vừa rồi tuyệt đối không phải do cô phát ra!!!
Phương Dật Hiên thật sự bị cô gái chọc cười, đầu áp sát vào bả vai cô không nhịn được run rẩy, cười tới Hiểu Nhu vừa thẹn vừa bực.
Rõ ràng cô mới là người bị bắt nạt, vì sao tình huống hiện tại lại như cô tham sắc đẹp của anh vậy? A a a a a, thật mất mặt!
Nâng đầu lên khỏi vai thiếu nữ, ý cười trong mắt người đàn ông càng đậm hơn, dẫn tới cảm giác thanh lãnh luôn quanh quẩn xung quanh người anh cũng tan rã, thay vào đó là tình ý kiều diễm dần dần nồng hậu.
Hiểu Nhu có một chớp mắt ngây người.
Loại mỹ nam cấm dục như vậy khi cười rộ lên thật sự có lực sát thương quá lớn.
Thừa dịp cô ngây người, Phương Dật Hiên cúi đầu hôn lên môi cô, nắm ngón tay cắm sâu vào trong tóc cô kéo da đầu cô tới gần mình hơn.
Một tay khác của anh thì thò vào làn váy, nhanh nhẹn đẩy vạt váy ở bên hông cô lên cao, thuận tiện kéo cả qυầи ɭóŧ ra khỏi váy ném sang một bên.
“Ưm!” Trong cái miệng bị lấp kín của Hiểu Nhu mơ hồ phát ra một tiếng kêu nhỏ.
Lại để anh thừa dịp trống mà vào! Đúng là sắc đẹp dụ người mà!
Ngón tay Phương Dật Hiên linh hoạt tách hai cánh thịt hơi ướt ra. Ướŧ áŧ anh mang tới ở nhà vệ sinh lúc trước còn chưa khô hoàn toàn, khiến anh có thể dễ dàng cắm vào.
“Ưm a…” Hô hấp của Hiểu Nhu lập tức trở nên nặng nề, cặp mông tròn trịa hơi nâng lên, bắt đầu lắc lư lên xuống theo nhịp động tác trên ngón tay người đàn ông.
“Phốc phốc phốc…”
Trên dưới đều phát ra tiếng nước khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Phương Dật Hiên buông môi Hiểu Nhu ra, nhìn gương mặt đỏ ửng kiều diễm, hai mắt ngập sương mù của cô, thật sự khiến người ta thương yêu.
Anh lại duỗi tay tìm tới khóa kéo chiếc váy, nhưng bị cô nhẹ nhàng giữ lại.
Hiểu Nhu khẽ cắn môi, hai mắt ướŧ áŧ lúc khép lúc mở, miệng nhỏ giọng khẩn cầu: “Không cần…”
“Vì sao? Rõ ràng em đã ướt như vậy rồi…”
Ngón tay cắm trong tiểu huyệt ngọt ngào chọc chọc nhẹ, cảm giác được cô ngập nước, rõ ràng đã chuẩn bị đầy đủ để chào đón anh.
“Ưm…” Hiểu Nhu cũng biết mình đã ướŧ áŧ vô cùng, đầu óc mơ hồ nghĩ mãi không nghĩ ra được lý do gì, cả người bị anh làm thành mềm như bông, muốn nói lại không biết phải nói gì, chỉ có thể nổi giận giậm chân: “Chính là không được!”
Thấy cô gái nhỏ còn đang hờn dỗi, Phương Dật Hiên có chút bất đắc dĩ lắc đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận