Chương 223

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 223

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắp xếp cho ba ba ổn thỏa rồi, Hiểu Nhu cầm lấy thẻ phòng của mình, vẻ mặt rối rắm.
Cô vẫn luôn cảm thấy cái thẻ này không mở ra một căn phòng, mà mở ra chuồng nhốt sài lang hổ báo.
Vào lúc cô chỉ đứng ở cửa không dám vào, đột nhiên cửa phòng đang khép chặt tự mình mở ra, từ bên trong có một bàn tay thon dài vươn tới, bắt lấy cánh tay Hiểu Nhu kéo mạnh cô vào.
“Ưm… Ưm…” Bị kéo vào bóng tối, Hiểu Nhu thậm chí còn không có cơ hội há miệng cự tuyệt, chỉ giây lát đã bị người đàn ông đè lên phần cửa dày nặng, bị bất đắc dĩ phải tiếp nhận nụ hôn như mưa rền gió dữ.
Quả nhiên, buông tay trước đó chỉ là yên lặng trước giông bão thôi đúng không? Hiểu Nhu biết ngay loại mặt người dạ thú này sẽ không có lòng tốt như vậy.
Phương Dật Hiên ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của Hiểu Nhu, môi lưỡi ấm áp điên cuồng công thành đoạt đất trong miệng Hiểu Nhu, hấp thu nước bọt ngọt ngào của cô.
Thân thể hai người dán chặt lấy nhau.
“Ưm a…” Tay nhỏ của Hiểu Nhu gãi gãi phần lưng người đàn ông, khiến chiếc áo tây trang chỉnh tề bị cào thành từng tầng nếp uốn.
Cô sắp không thở nổi.
Vào lúc Hiểu Nhu bị hôn tới sắp choáng váng, cuối cùng người đàn ông cũng động.
Phương Dật Hiên ôm lấy eo Hiểu Nhu, vừa cúi đầu hôn cô vừa chậm rì rì đi tới mép giường.
Mãi tới khi chân Hiểu Nhu đυ.ng phải khung giường, hai đầu gối cong lại, tiếp sau đó cả người cô đã bị đè xuống chiếc giường mềm mại kia.
Cuối cùng Phương Dật Hiên cũng chịu thả lỏng cái miệng nhỏ của cô ra. Hiểu Nhu ngửa mặt nằm trên giường, khẽ thở dốc.
Cũng không biết là do trí nhớ quá tốt hay do thị lực quá tốt, dưới tình huống xung quanh tối đen như vậy thế mà anh còn có thể đẩy cô đi thẳng tới mép giường.
Hiểu Nhu bị hôn tới mơ hồ cũng không quên phun tào anh trong lòng.
Người đàn ông vặn đèn ngủ trên đầu giường, Hiểu Nhu đã quen với không gian đen như mực không nhịn được che mắt lại.
Mãi tới khi đôi mắt dưới cánh tay thích ứng với ánh đèn nhu hòa rồi cô mới chậm rãi lấy tay xuống, vừa lộ mắt đã nhìn thấy gương mặt mỉm cười kia.
Anh đã tháo kính xuống, đôi mắt mang theo chút ý cười hài hước nhìn thẳng vào cô, từ trong mắt anh Hiểu Nhu có thể nhìn thấy bóng dáng chính mình.
Áo khoác tây trang tượng trưng cho sự trói buộc nặng nề đã bị anh cởi ra ném qua một bên, lộ chiếc áo choàng màu đen cùng với áo sơ mi trắng bên trong, thân thể gần nhưng rắn chắc lại không hề thiếu vị nam tính khiến Hiểu Nhu vô thức liếʍ môi.
Người đàn ông bị hành vi liếʍ môi vô thức của cô gái dụ hoặc, ngón tay cong lại, tự kéo cà vạt của chính mình ra.
Anh thoát khỏi hình tượng cấm dục không chút cẩu thả thường ngày, bắt đầu lộ ra vài phần cuồng dã.

Bình luận (0)

Để lại bình luận