Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hừ… Hừ… Hừ…” Hiểu Nhu muốn mắng anh, nhưng lời phát ra khỏi miệng lại bị cắm thành tiếng kêu rên.
Nghe được tiếng rêи ɾỉ mảnh mai vô lực của thiếu nữ, trên mặt Phương Dật Hiên xuất hiện ý cười, nhưng lọt vào mắt Hiểu Nhu thì đây là nụ cười có ác ý.
Chỉ thấy anh chống phía trên cô, gương mặt vẫn đang mỉm cười như cũ, giọng điệu dịu dàng lại ngả ngớn.
“Trần tiểu thư, hiện tại thoải mái không?”
“Mới, không!” Hiểu Nhu khó khăn phun ra hai chữ phủ định.
“Nhưng mà em mυ”ŧ anh thật chặt nha, nước cũng chảy rất nhiều.”
Người đàn ông luôn nho nhã lễ độ trong mắt người khác lúc này lại đang đè nặng lên người thiếu nữ chọc người yêu thương, liên tục phun ra những lời thô tục không biết xấu hổ, Hiểu Nhu nghe mà mặt càng đỏ hơn.
“Không, có, liêm, sỉ!” Có lẽ hành vi nghiêm trang nói lời dâʍ đãиɠ này cực kỳ có lực trùng kích, càng khiến người ta thêm nóng mặt e lệ hơn.
Rõ ràng Hiểu Nhu đã định không thèm quan tâm tới anh nhưng cô lại không nhịn được phá công, gằn từng chữ một mắng anh.
Phương Dật Hiên bị mắng lại không để bụng chút nào, thậm chí anh còn có động tác càng ác liệt hơn, nhẹ nhàng nắm lấy hạt đậu nhỏ trên ngọn núi trắng tuyết của cô, xấu xa kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
“Cần liêm sỉ làm gì? Liêm sỉ có thể chiếm được bạn gái sao?”
Nghe xem, đây là tiếng người sao?
Nhưng lần này Hiểu Nhu lại không dám lên tiếng mắng anh. Dòng điện truyền từ đầṳ ѵú tới khiến cô run rẩy, cô sợ mình há miệng, thứ phát ra không phải tiếng quát nghiêm khắc mà là tiếng rêи ɾỉ kiều mị.
Hành động tạm không mở miệng, tránh mũi nhọn trước của Hiểu Nhu lại khiến Phương Dật Hiên càng thêm được một tấc mà tiến một thước.
Một tay anh xoa bộ ngực sữa của cô, một tay khác thì đỡ lấy eo cô, hung hăng cắm vào hai cái, nhất định phải cắm tới thiếu nữ phát ra tiếng rêи ɾỉ kiều mị mới chịu thôi.
“Trần tiểu thư rên cũng thật dễ nghe.”
Cặp mắt phượng hẹp dài của Phương Dật Hiên thích ý mà nheo lại, không ngừng phập phồng lên xuống giữa hai chân thiếu nữ, lang thang mà bơi lội trong hoa kính chặt khít của thiếu nữ.
Sau khi bị người đàn ông bức phải bất đắc dĩ rên lên, Hiểu Nhu thật sự không cam lòng, cắn môi châm chọc anh:
“Phương tổng… ưm… Mỗi đời bạn gái… Hự… đều là dùng loại thủ đoạn này cướp được sao… Ha a…”
Hiểu Nhu tin chắc Phương Dật Hiên từng làʍ t̠ìиɦ yêu đương với người khác. Với tuổi tác, thân phận còn có kinh nghiệm đầy mình có thể lăn lộn cô tới chết đi sống lại của anh, tất cả đều chứng minh anh tuyệt đối không phải lão xử nam.
“Đương nhiên không phải.” Phương Dật Hiên cũng không định phủ nhận quá khứ của mình. Anh là người trưởng thành, đương nhiên cũng phải có nhu cầu, mà cô gái này cũng không ngốc, trong chuyện này anh có nói dối cũng chẳng có tác dụng gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận