Chương 227

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 227

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chẳng lẽ Phương tổng lại thích đào góc tường tới vậy?” Hiểu Nhu châm chọc anh.
“Đa tạ Trần tiểu thư khích lệ.” Phương Dật Hiên không chỉ không cảm thấy hổ thẹn, ngược lại còn rất kiêu ngạo nói: “Đó là sở trường của anh.”
Dù sao thì trong công ty của anh cũng có không ít người anh đào tới từ công ty khác. Mấy chuyện như thọc gậy bánh xe này, anh cũng tính là xuôi gió xuôi nước.
“Hơn nữa, người có năng lực thượng vị vốn là chuyện hiển nhiên.”
Người đàn ông dùng giọng điệu đứng đắn nói ra chuyện vốn không đứng đắn, khiến Hiểu Nhu không tài nào nghe tiếp được nữa.
“Vậy nếu em không hài lòng có phải anh sẽ buông tha em?” Nghĩ tới đêm nay mình trốn không thoát, Hiểu Nhu chỉ có thể tìm lối tắt, ngăn chặn phiền toái về sau.
Phương Dật Hiên tách mở cặp chân dài trắng nõn của cô, gậy thịt hùng tráng đã chắn ngay phía trước ngọc môn.
Anh sờ sờ cửa động trơn ướt, bảo đảm chính mình xâm lấn sẽ không khiến cô bị thương rồi mới hơi mở cánh hoa của cô ra, đĩnh đầu nấm ngay cửa động, cười khẽ một tiếng: “Yên tâm.”
“Phốc!” Đầu nấm to lớn lập tức biến mất trong mật động của cô gái.
“Em sẽ không có cơ hội ấy.” Phương Dật Hiên chống trên người Hiểu Nhu, cúi đầu cười nhìn cô, miệng nói ra lời như vậy.
“Ha a…” Hiểu Nhu không nhịn được ngẩng đầu rêи ɾỉ một tiếng yêu kiều, cảm giác no căng khi huyệt khẩu bị mở rộng là chứng cứ chứng minh anh đã xâm lấn cô.
Phương Dật Hiên bị huyệt khẩu của thiếu nữ kẹp chặt tới hừ nhẹ một tiếng.
Cảm giác quay về nơi cũ thật sự quá đẹp, khiến một người trước nay vẫn luôn trầm ổn cẩn trọng như Phương Dật Hiên cũng không nhịn được mà hít sâu hai hơi vì sự chặt khít của thiếu nữ, lúc này mới không khiến mình mất khống chế.
Anh nhẹ nhàng xoa đều lên phần bụng dưới bằng phẳng mềm mại của Hiểu Nhu, cực kỳ có tiết tấu mà cắm từng tấc từng tấc côn ŧᏂịŧ của mình vào trong thủy huyệt của thiếu nữ, cho tới khi hoàn toàn sa vào mật động mềm mại lại dẻo dai đàn hồi của cô.
“Ưm…” Hiểu Nhu ngâm nga một tiếng.
Tới đỉnh rồi…
Thiếu nữ hơi đĩnh bụng dưới, vách thịt không tự chủ được mà co rút lại, thích ứng với tồn tại đột nhiên xuất hiện trong động thịt.
Đồ vật của Phương Dật Hiên thật không thể khinh thường, Hiểu Nhu nhẹ nhàng nuốt chửng nó, trên làn da trắng như gốm sứ rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Mà sau khi người đàn ông hoàn toàn hợp thành một thể với cô, nhẫn nhịn được xôn xao lúc đầu rồi, không ngờ anh lại có thể khôi phục gương mặt thân sĩ giả dối không chút sơ hở của mình, xe nhẹ đường quen mà chậm rãi cắm vào rút ra.
Rõ ràng anh đang làm chuyện hạ lưu da^ʍ mĩ vô cùng nhưng cả người lại tản ra thần thái đương nhiên, thật sự khiến Hiểu Nhu hận tới ngứa răng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận