Chương 235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ nghe thấy Phương Dật Hiên đắc ý cười khẽ một tiếng, súc lực trầm xuống, chỉ nháy mắt qυყ đầυ thô to đã đỉnh tới miệng tử ©υиɠ mảnh mai.
“Như vậy có phải ngoan không?”
Mị thịt điên cuồng liếʍ mυ”ŧ côn ŧᏂịŧ, Hiểu Nhu cũng ôm chặt lấy Phương Dật Hiên, há miệng cắn lên bả vai lõα ɭồ của anh, thân thể run rẩy mơ hồ mắng:
“Phương Dật Hiên, anh khốn nạn…”
Đáp lại lời lên án của cô chỉ có hành động vuốt ve yêu thương cùng với vô số cú đỉnh lộng không ngừng của người đàn ông…

Trong lớn sảnh rộng rãi sáng sủa, đủ loại đồ ăn sáng tản ra hương thơm mê người, khiến những người dậy sớm bụng đói kêu vang, không cách nào đè nén cảm giác thèm ăn xao động trong bụng.
Nhưng mà ở đây có một thiếu nữ đang nhíu mày, hiển nhiên là không còn tinh lực quan tâm tới mấy món ăn xuất sắc kia, chỉ đáng thương vô cùng ngồi yên lặng bên phía cửa sổ, tự mình xoa xoa phần eo đau nhức.
“Lạch cạch.” Một chiếc đĩa sứ đựng đầy đồ ăn nhiều loại được đặt xuống trước mặt cô.
“Cà phê hay sữa bò?” Giọng nói dễ nghe vang lên ở ghế đối diện Hiểu Nhu. Cô ngẩng đầu lên, dõi mắt nhìn người đàn ông đang phấn chấn vô cùng ở đối diện, trong mắt đã sắp phun đầy tia lửa phẫn hận.
Vì sao tên đàn ông khốn kiếp này không tinh tẫn nhân vong đi!
Ngẫm lại tối qua cô đã bị anh thay đổi chiêu thức lăn lộn cả đêm như thế nào, cô thề cô sẽ không bao giờ tin tưởng gương mặt cấm dục của người đàn ông này nữa! Đúng là cầm thú, không, là ngay cả cầm thú cũng không bằng!
Hiểu Nhu oán hận xiên một miếng thịt xông khó, coi miếng thịt xông khói đó là Phương Dật Hiên mà bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến.
Thấy Trần Hiểu Nhu không muốn quan tâm tới mình, Phương Dật Hiên cũng không thèm để ý, tự mình tới bên đài lấy một ly cà phê kiểu Mỹ cho mình cùng với một ly sữa đậu nành ngọt cho cô gái, cả người lộ ra vẻ thần thanh khí sảng, thần thái xán lán sau khi được thỏa mãn.
Phương Dật Hiên vốn đã có tướng mạo không tầm thường, hiện tại lại càng hấp dẫn lực chú ý của không ít cô gái khác, được mọi người liếc mắt đưa tình, Hiểu Nhu nhìn mà cơn giận trong lòng lại càng tăng cao.
Hiểu Nhu cũng không vì những ánh mắt kia mà cảm thấy ghen tuông.
Chỉ có điều so sánh với dáng vẻ xán lán vô cùng của người đàn ông, người eo đau lưng đau uể oải không phấn chấn như cô thật sự tạo ra đối lập quá rõ ràng, khiến trong lòng cô nảy sinh cảm giác mình mới bị nam yêu tinh thải âm bộ dương, khó chịu cực kỳ.
Rầu rĩ ăn sáng xong, Hiểu Nhu nhanh chóng về phòng lại, giành trước một bước chặn kín cửa phòng, chỉ lộ ra gương mặt nhỏ từ chỗ kẹt cửa, cảnh giác nhìn chằm chằm người đàn ông bên ngoài.
“Anh còn chưa chịu đi sao?” Hiểu Nhu đè phân nửa thân thể vào phía sau cửa, còn không ngừng dùng mắt ra hiệu ý bảo anh đi nhanh nhanh lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận