Chương 234

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 234

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Này! Em nói “em bị thao… thao… thao thoải mái” bao giờ!” Hiểu Nhu vừa xấu hổ vừa tức giận cãi lại.
Em không phải, em không có, anh đừng nói bừa! Đừng tiếp tục thêm mắm dặm muối! Rõ ràng cô chỉ rất không cẩn thận nói ra hai chữ “thoải mái” mà thôi.
“Ừm.” Phương Dật Hiên nói dối bị lộ nhưng không hề đỏ mặt chút nào, giọng điệu vẫn lạnh nhạt: “Trần tiểu thư không bị mất trí nhớ là tốt rồi.”
Ai nha, vừa không cẩn thận đã chui vào bẫy của anh. Cô bị lời cợt nhả của anh kí©ɧ ŧɧí©ɧ, lại quên mất lời phủ nhận mình mới nói trước đó.
Cho nên Hiểu Nhu xấu hổ, cố gắng làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Cho nên lúc ở trên xe lửa em có thể thừa nhận, hiện tại lại không chịu thừa nhận? Kẻ lừa đảo.”
Phương Dật Hiên hung hăng đè lên viên thịt lồi ở huyệt khẩu của Hiểu Nhu, ác ý xoa nắn. Động thịt vốn đã ngứa ngáy khó chịu hiện tại càng như sông cuộn biển gầm, trực tiếp khiến Hiểu Nhu khó chịu bật khóc.
Mà người làm việc ác lại không thề có lòng đồng tình, vẫn đang vừa tiếp tục hành vi tàn ác trên tay vừa chất vấn thiếu nữ:
“Muốn không? Muốn không? Muốn anh cắm lại trở về nữa không? Ngoan, nói “anh trai tốt thao em”, anh trai lập tức thỏa mãn em.”
Phi! Không biết xấu hổ! Ai là anh trai tôi!
Trong lòng Hiểu Nhu rất khinh thường anh nhưng thân thể lại không kiên trì nổi.
Trong lòng tiến hành một phen thiên nhân giao chiến kịch liệt.
Sự mềm mỏng của thiếu nữ nằm trong dự kiến của anh. Phương Dật Hiên anh nhất định phải có được Hiểu Nhu, vì thế anh châm thêm lửa, đỡ lấy côn ŧᏂịŧ đang rủn ẩy chọc lên động khẩu trơn trượt kia.
Dâʍ ŧᏂủy̠ quá mức đầy đủ, anh chỉ cần đỉnh nhẹ một cái là có thể dễ dàng phá mở khe thịt kia, dễ như trở bàn tay cắm nửa qυყ đầυ vào trong.
“Ưm a…”
Đại não Hiểu Nhu còn đang rối rắm, nhưng huyệt thịt ở phía dưới đã trước một bước mà quấn chặt, cắn nuốt, bức thiết muốn người đàn ông đắm chìm hoàn toàn vào trong.
“Hửm? Muốn anh trai tiếp tục cắm không?”
“Nói, muốn anh thế nào?”
“Ngoan, ngoan ngoãn nói ra…”
Hạ thể bị đâm lúc nông lúc sâu, bên tai là tiếng dụ hoặc của ác ma, cuối cùng Hiểu Nhu cũng không kiên trì nổi.
Cô che kín gương mặt phấn nộn đào hoa lại, giọng nói như muỗi kêu: “Tiến vào đi…”
“Cái gì? Anh không nghe thấy.” Phương Dật Hiên sẽ không dễ dàng tha cho cô như vậy.
“Tiến vào…” Hiểu Nhu lại lớn giọng hơn một chút.
“Tiến vào làm cái gì?” Ác ma tiếp tục truy hỏi.
Hiểu Nhu uất ức cắn môi, không muốn trả lời.
Phương Dật Hiên thình lình chọc cả qυყ đầυ vào trong, lại lần nữa hỏi dò: “Tiến vào làm gì?”
Hạ thân Hiểu Nhu bị đỉnh một cái, lời cầu xin không muốn lộ ra cũng lập tức tuôn trào.
“Thao em!”
Hu hu, tức phát khóc.
“Còn nữa không?”
Hai chữ mấu chốt nhất đều đã phát ra, còn sợ gì nữa?
Hiểu Nhu cắn răng, mắt nhắm chặt, dùng tư thái liều chết hô lên: “Anh trai tốt thao em!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận